gravatar

Ngô Bảo Châu kể chuyện thầy Tôn Thân

19 tháng 12 2010

Kính gửi thầy Tôn Thân!

Em xin kể một câu chuyện mà có lẽ thầy đã quên, nhưng em thì không quên. Hôm ấy trời mưa to, thầy đến lớp vói một cái áo mưa, vào giờ nghỉ thầy để lại cái áo mưa trên bàn. Bọn en ở lại chơi trong lớp, vì một lí do nào đấy, cái áo mưa của thầy bị cuộn tròn lại và hóa thành quả bóng.

Khi quay lại lớp thầy không nhìn thấy cái áo mưa của mình trên bàn, nó nằm dưới chân của bạn Huy. Thầy hỏi bạn Huy:
- Sao em lại giẫm kên cái áo mưa của tôi?
Bạn Huy không biết trả lời  như thế nào nên đành chịu phạt.
Quay ra cả lớp thầy nói:
- Hôm nay các em làm tôi rất buồn, các em làm tôi mất lòng tin ở các em. Một là các em không biết tôn trọng tài sản riêng của người khác, hai là các em đã không dũng cảm để đứng ra nhận tội cùng bạn Huy.
Lúc đó em đã cảm thấy rất xấu hổ, xấu hổ vì đã nhiệt tình tham gia đá bóng với cái áo mưa khốn khổ của thầy, mà bây giờ lại im thin thít. Em học được ở thầy để yêu cái đẹp trong sáng của một bài toán, học được rằng trình bày lời giải cho sáng sủa cũng khó như là tìm ra lời giải. Thầy còn nói: "Nếu trình bày vấn đề chưa sáng sủa nghĩa là chưa hiểu". Ngoài ra chúng em học được ở thầy một điều rất quan trọng là: "Muốn sống tử tế thì trước hết phải biết xấu hổ".
Em cám ơn thầy rất nhiều.
Chúc thầy cô luôn mạnh khỏe!

Em Ngô Bảo Châu.


Tâm tình của nhà giáo nhân dân Tôn Thân:

"Các em học sinh vô yêu quý của tôi! Bằng tất cả những trải nghiệm của mình, tôi nhận thấy học Toán thật là khó, nhưng học làm người còn khó hơn. Tôi rất tâm đắc câu nói bất hủ của văn hào Victo Huygo: "Khối óc giàu nên nhờ cái nó nhận được, con tim giàu nên nhờ cái nó cho đi. Chúng ta hãy làm cho khối óc của chúng ta giàu nên với niềm say mê học hỏi, học không ngừng, học suốt đời để tích lũy càng nhiều tri thức về nhiều lĩnh vực. Chúng ta hãy làm con tim của chúng ta giàu nên bằng cách cảm thông, chia sẻ với những số phận, với những con người, hãy biết yêu thương cuộc đời, yêu thương con người bằng cách làm nhiều việc tốt, việc thiện cho xã hội. Tôi nghĩ rằng nếu làm được như vậy chúng ta sẽ có một cuộc sống tinh thần thật phong phú, chúng ta sẽ một cuộc sống tình cảm tràn đầy yêu thương và chúng ta sẽ có hạnh phúc thật sự. Nhưng để làm được điều đó chúng ta không thể ngồi yên, chúng ta không thể há miệng chờ sung, mà phải tiến bước. Nhưng tôi nhắc các bạn một điều và đây cũng là điều tâm niệm của tôi: "Điều quan trọng không phải là bước nhanh, mà điều quan trọng là luôn luôn bước".