Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã hội. Hiển thị tất cả bài đăng

gravatar

Cờ

11 tháng 9 2014


gravatar

Chuyện Tony ở Harvard

07 tháng 9 2013

Đại học Ha Vợt nhé, không phải Ha Vớt như 1 số người nói đâu nha. Ai nói Ha Vớt, Tony không có hài lòng. Chữ "Vợt" nghe nó có tính chất thể thao, còn Vớt nghe như đậu vớt, vớt vát, trục vớt....Vậy nên ngoài biệt danh Tony Tèo, Tony Phân, có thể nói thêm Tony Ha Vợt. Nghe cường tráng gì đâu.

Chuyện bắt đầu từ trung tuần tháng 8 năm 2007, giáo sư John Quelch, phó hiệu trưởng trường kinh doanh Harvard Business School ( HBS) có đến VN. Ông này là cây cao bóng cả về lĩnh vực thương hiệu. Ông thích thú với Nha Trang một cách đặc biệt (chắc giống Yersin, vĩ nhân hay thích Nha Trang). Tony cũng có đi tắm bể hôm ấy. Thấy Tây đang bơi thì bu lại rèn luyện tiếng Anh. Tạt nước, lặn, cút, đắp lâu đài cát, búng tay tôm tép... với ổng một hồi mới biết ổng là Prof John Quelch. Bon chen cuối cùng Tony cũng có 1 cái danh thiếp của ổng. Thế rồi quên béng mất, lúc đó VN đang sốt mọi thứ, từ đất đến vàng, chứng khoán, làm gì cũng có tiền. Vung tiền ôm hết, Tony trở nên hết sức giàu có. Nghĩ mình đã bước 1 chân vào giới thượng lưu, chuẩn bị mua siêu xe dzớt Hồ Ngạc Hòa rồi trên tay Cường Đô Loa. Sau đó đâu được hơn năm thì bong bóng xẹp, Tony bị vứt chỏng chơ ra ngoài xã hội, nghèo khổ, rách rưới, tuy gương mặt hãy vẫn còn thanh tú. Bất chấp suy thoái hay khủng hoảng, gương mặt anh ấy vẫn đẹp 1 cách rạng rỡ... Biệt thự, siêu xe... dần dần bán hết, đến cái nhà trọ cũ kỹ cũng bị bà chủ vứt đồ ra đường, đuổi đi. Trong đống đồ vứt đó, rơi ra cái danh thiếp của giáo sư John Quelch.

gravatar

Siêu truyền thông

20 tháng 6 2013


Bức ảnh này do một người bạn làm ERP cho FPT chia sẻ kèm theo caption:

Phóng viên chụp bức ảnh này quả là cực siêu về truyền thông thương hiệu! :))
(nhân ngày Nhà báo Việt Nam)

http://sohoa.vnexpress.net/tin-tuc/doi-song-so/cntt-la-con-duong-ngan-nhat-de-phat-trien-dat-nuoc-2834045.html

Vấn đề là báo của FPT mà, nhưng rồi các báo khác sẽ đăng lại mà. Với cả, câu nổi bật lên kia kìa, không phải do bác Ba nói đâu, mà anh Sáu nói lâu rồi :)) Phóng viên FPT giỏi mà! :))

gravatar

“Cấm không được"

12 tháng 6 2013

Sách giáo khoa Hoá học lớp Tám (1994-tái bản lần thứ 9; dùng từ năm học 2003-2004 trở về trước; tác giả Đỗ Tất Hiểm – Lê Xuân Trọng); bài: “Sự cháy và sự oxi hoá chậm”, có đoạn:

“...Trong những điều kiện nhất định, sự oxi hoá chậm có thể chuyển thành sự cháy. Đó là sự tự bốc cháy. Trong nhà máy, người ta cấm không được chất thành đống những giẻ lau máy có dính dầu mỡ, nhằm đề phòng sự tự bốc cháy".

Sách giáo khoa Hoá học lớp Tám (xuất bản năm 2004-trang 97; tác giả: Lê Xuân Trọng – Nguyễn Cương - Đỗ Tất Hiển) có đoạn: “Trong những điều kiện nhất định, sự oxi hoá chậm có thể chuyển thành sự cháy, đó là sự tự bốc cháy. Trong nhà máy, người ta cấm không được chất giẻ lau máy có dính dầu mỡ thành từng đống để phòng sự tự bốc cháy.”

Ở đây, tôi chưa bàn đến văn phạm hai đoạn văn trên cùng diễn đạt một nội dung mà lại có những chỗ khác nhau (dấu phẩy, chấm, xuống dòng). Theo tôi, cụm từ “cấm không được” thực chất là “được” (phủ định của phủ định) trái với ý đồ của tác giả và cũng là vi phạm qui tắc an toàn. Chúng ta hãy để ý nơi bán xăng, dầu đều có ghi cụm từ chính xác đầy đủ là “cấm lửa” chứ có ai ghi: “cấm không được có lửa” đâu (?) Trên ô tô buýt cũng có ghi “cấm hút thuốc...” chứ làm gì có “cấm không được hút thuốc”.

Lẽ ra phải viết chính xác và đầy đủ là: “Trong nhà máy, người ta cấm chất thành đống những giẻ lau máy có dính dầu mỡ, nhằm đề phòng sự tự bốc cháy.”

gravatar

Thiên tài sẽ không xuất hiện ở Việt Nam?

09 tháng 4 2013

Cách đây vài năm, nguyên CEO của FPT, Trương Đình Anh từng gây xôn xao dư luận bằng phát ngôn "Ước mơ của tôi là trở thành tỷ phú năm 35 tuổi và trở thành Thủ tướng năm 40 tuổi". Trong vô vàn giấc mơ của vô vàn người, ước mơ của Trương Đình Anh trở nên khác biệt, và anh bị "soi" chỉ vì... không chịu mơ giống họ.

Trong khi người khác bận "trở thành bác sĩ để chữa bệnh cho người nghèo" hay "làm giáo viên để chăm lo sự nghiệp trồng người"... giống như những câu trả lời hay được gà cho các thí sinh hoa hậu, thì một người lại "dám" mơ làm tỷ phú và Thủ tướng. Không được! Mơ cũng phải theo... lề thói, khác đi là phải... ném đá.

Khi Trương Đình Anh dẫn dắt công ty tốt, thành công, "dư luận" khen anh quyết đoán, dám nghĩ dám làm. Khi Trương Đình Anh thất bại, phải rời vị trí CEO, "dư luận" lại kể tội: ai bảo không khiêm tốn, khác người, không biết đối nhân xử thế...

gravatar

Một củ của dân

10 tháng 11 2012

Sáng nay, nếu dạo qua các diễn đàn, mạng xã hội sẽ dễ nhận ra những cụm từ được nhắc đến thường xuyên như "bác thăng", "một củ", "xe máy", "xe đạp".

Còn ĐÂY là banner cộng đồng gửi tới bác bộ trưởng.

Tình hình từ ngày 10/11 Hà Nội áp dụng nghị định bắt phạt sử dụng xe không chính chủ.

Đây là vấn đề đáng quan tâm vì đó là luật, luật đánh vào từng "một củ của dân"
Cần phân tích lợi hại của nó.

gravatar

Facebook và văn hóa kết bạn

04 tháng 3 2012

Tôi rất nhát làm quen người mới. Thường thì tôi không dám đi làm quen với ai hết. Trừ khi rất là muốn làm quen, hoặc vì một lý do nào buộc phải làm quen. Nhiều khi thấy một người lạ có cái gì đó rất hay, rất muốn làm quen, mà chẳng dám tới chào một tiếng...

Ngay cả khi có một ai đó tới chào làm quen, tôi cũng chẳng biết nói gì. Chỉ chào, gật đầu, vậy thôi. Rồi sượng trân luôn. Thật quê! Nhiều khi về sau còn không nhớ ra người đó nữa. Nói chung trí nhớ của tôi kém, có khi gặp nhau mười lần tôi cũng không thể nào nhớ ra mặt hay tên của người nào đó.

Mà trí nhớ của tôi cũng nhảm lắm, nhiều người tôi chỉ gặp có một lần, mà thiệt ra cũng không có nhớ người đó là ai, nhưng một ngày kia vô tình gặp lại người đó, tự nhiên tôi nhớ ra đó là ai. Nhiều khi không phải là gặp lại, mà chỉ là một cú điện thoại, hay một cái tin nhắn trên blog, cũng cho tôi linh tính 'đó là người đó'.

Nhưng nói chung, tôi ước gì tôi có khả năng bắt chuyện, trò chuyện để có thể dễ dàng kết bạn...

Internet giải quyết mọi chuyện. Nổi tiếng là mạng xã hội ảo Facebook. Cái dịch vụ nối kết những thành viên với nhiều mục đích khác nhau khiến chúng ta dễ dàng kết bạn hơn. Ví dụ như bây giờ tôi lôi danh sách bạn bè tôi ra mà đếm thì chắc hết 80% bạn bè của tôi là bạn bắt đầu từ việc quen biết trên mạng, trong số đó có lẽ có khoảng 30 - 40% là bạn mà tôi chưa bao giờ gặp mặt ngoài đời, và trong số đó có khoảng 10% là tôi chưa hề biết mặt và có lẽ cũng không có nhu cầu biết mặt. (Đây là bạn mà tôi có những cuộc trao đổi, trò chuyện, có thể nhớ ra tên và có cả những 'kỷ niệm', chứ tính số 'bạn' theo kiểu 'bạn' trên facebook thì chắc hết 80% tôi không biết là ai).

Facebook làm cho chuyện kết bạn có vẻ dễ dàng. Nhấn vào chữ add friend, thế là chờ người ta accept. trong danh sách 'friend' của tôi trên facebook, có gần 300 friends. Trong số đó, chỉ chừng 100 bạn là tôi biết là ai, số còn lại tôi không biết họ là ai, làm gì, ở đâu, có liên quan gì đến mình hay không, chứ đừng nói là mặt mũi họ ra sao...Nhưng ít ra, tôi cũng cố tìm hiểu, vì sao họ muốn làm bạn với mình, trước khi tôi nhấn vào nút đồng ý. Tôi có hơn 300 friend requests. Không một ai trong số họ để lại một tin nhắn gì. Không một lời chào hỏi.

Tôi nghĩ mãi. Nếu tôi muốn làm quen một người bạn, thì phép lịch sự tối thiểu nhất, là một lời chào. Không ai ập đến mà bảo: 'làm bạn nhé!'. Ít nhất, cũng phải giới thiệu, ừ, tôi là Dương, tôi thấy bạn rất xinh gái, tôi muốn làm quen với bạn (mặc dù như thế cũng hơi lỗ mãng nhưng thôi kệ, ví dụ vậy đi). Tức là cũng phải cho người khác biết, mình là ai, và vì sao mình muốn làm bạn với họ.

Đa số mọi người gửi friend request chỉ đơn giản muốn làm bạn, nhưng chẳng hề chào hỏi, chẳng hề giới thiệu.
Nhưng như tôi nói, trí nhớ tôi rất kém, nhiều khi người ta là bạn mình ngoài đời, mà mình không nhớ, nhiều khi đã quen biết rồi thì sao, nên tôi đã hì hục gửi tin nhắn cho mọi người, rằng: 'Hi! Vì không thấy bạn chào hỏi gì dù muốn add friend tôi nên tôi muốn biết là tôi với bạn có quen nhau đủ thân để add friend không cần chào hỏi giới thiệu mà cũng biết người kia là ai hay không? Xin lỗi nếu tôi có quen bạn mà không nhớ vì trí nhớ tôi không được tốt lắm. Nếu như không quen thì bạn có thể vui lòng giới thiệu bạn là ai, và vì sao add tôi làm gì được không. Xin lỗi vì tôi dài dòng!'.

Có nhiều bạn gửi tin lại giới thiệu họ, và lý do họ add tôi thành bạn. Có người vì thích đọc blog của tôi nên muốn add tôi để tiện theo dõi, có người thiệt ra là bạn hồi xưa, có người thấy tôi là bạn của bạn của bạn của bạn của một đứa nào đó học chung trường cấp hai nên add vô vậy thôi. Cũng có bạn nói, tại thấy facebook nó gợi ý bạn là bạn của tôi nên tôi add bạn vậy thôi đó mà!! Có bạn nói, thì tụi mình có nhiều bạn chung trên facebook quá, nên tụi mình chắc là bạn của nhau đó. Có bạn thì rất đáng yêu, nhắn lại 'bạn là bạn Chủ Tịch phải không, tôi thích đọc blog của bạn lắm'

Nhưng hầu hết các bạn đều hỏi tôi 'bộ phải là bạn thân mới được add friend hả", và vẫn kiên quyết không cho tôi biết họ là ai, và vì sao muốn kết tôi thành bạn trên facebook. Khi tôi hỏi lại lần nữa, thì các bạn ấy nổi giận, hoặc mỉa mai, hoặc khó bạu..Kiểu như thế này:
- bạn quả là một người khá khó tính
- không ngờ bạn lại chảnh như vậy
- Mình với bạn chưa biết nhau. Mình là người Hà Nội, rất vui được làm quen với bạn.
(tôi hỏi, ủa, bạn là người HN thì tôi phải kết bạn với bạn hả?)
- nếu làm bạn với bạn khó khăn vậy thì không cần thiết đâu bạn à
- hic, add friend chua kip chao hoi ma bi hoi kieu nay hoi bi chua
(tôi hỏi lại, ủa, vậy thì bao giờ mới kịp chào hỏi)
- vì chúng ta có những người bạn chung mà
(hey, chúng ta có bạn chung không có đồng nghĩa chúng ta là bạn đâu)
- Bạn có hơn 200 bạn và mình tin là bạn cũng không quen hết những người này, vậy thích thì accept còn không thì thôi, hỏi làm gì cho mất thời gian.
- bạn cũng có rất nhiều bạn, vậy lần nào fb giới thiệu bạn bè cho bạn quen thì bạn cũng phải hình thức thế sao? tôi là con người thực tế!

Trời ơi, chẳng lẽ chúng ta đã đến thời kỳ mà làm bạn nhưng không cần biết ai là ai rồi ư?
Thật ra tôi hoàn toàn có thể ignore những người gửi friend request mà không chào hỏi. Who cares?
Nhưng tôi vẫn gửi message. Tôi không accept những kiểu 'bạn' đó ngay, vì tôi nghĩ dù mạng internet giúp người ta làm quen nhau dễ hơn thì vẫn cần có những nguyên tắc chào hỏi căn bản thôi. Tôi có hơn 300 friends, không phải ai tôi cũng quen, nhưng ít ra tôi cũng biết vì sao họ trong friendlist của mình. Kiểu thế này:
- Nếu bạn muốn kết bạn để đọc blog tôi, thì chỉ cần gửi kèm cái request 'bạn ơi, tôi thích đọc blog bạn, tôi add friend nha' là cũng được rồi.
- Không thì 'thằng kia, tao ko ưa nổi mày, để tao add friend mày vô facebook của tao để tao vô chửi mày trong wall cho sướng cái coi' chẳng hạn.

Mà sao chào hỏi lại khó khăn với người ta như vậy?

gravatar

Người lái đò tận tâm

17 tháng 12 2010

“31 năm qua, cứ 7h và 15h45’ hàng ngày, dù trời mưa hay nắng, mùa đông hay mùa hè, thầy Khoát đều đã có mặt tại sân trường để kiểm tra công tác an ninh trật tự, vệ sinh môi trường và chấn chỉnh nền nếp khi học sinh bước chân vào trường, lớp học” - Đó là lời nhận xét của thầy Vũ Văn Hưng - Phó hiệu trưởng về người thầy Nguyễn Văn Khoát thời xưa và bây giờ là đồng nghiệp, Hiệu trưởng Trường THPT Giao Thuỷ, huyện Giao Thuỷ (Nam Định).



gravatar

Mặt trái của mạng xã hội

25 tháng 8 2010

Tôi lo ngại rằng quá nhiều thông tin được chia sẻ trực tuyến, và dự đoán sẽ tới một ngày mọi người sẽ thay đổi tên và làm mới lại bản thân để thoát khỏi quá khứ số của họ. Quan điểm đó có thể là cực đoan, nhưng rõ ràng mạng xã hội đã kiểm soát chúng ta chặt chẽ hơn và định nghĩa lại các khái niệm về tính riêng tư và danh tính.