Hiển thị các bài đăng có nhãn Luận ngữ. Hiển thị tất cả bài đăng

gravatar

Chó và lãnh đạo

16 tháng 6 2013

Có một lãnh đạo công ty chia sẻ cảm xúc trên FB khi bị nhân viên của mình nói xấu sau lưng (tất nhiên ko viết trên fb), thế này: "chó cứ việc sủa, đoàn người vẫn cứ đi".
Nhân viên tức giận và cử đại diện đến gặp sếp và góp ý về cách cư xử phù hợp với truyền thống văn hoá của công ty.
Ông lãnh đạo cười nói:
- Thôi anh về đi, tôi sửa comment ngay.
Lập tức lãnh đạo vào FB, sửa thành: "đoàn người cứ sủa, còn chó vẫn cứ đi".
Nhân viên nhìn nhau tâm phục khẩu phục lãnh đạo, quyết làm việc hết mình vì công ty (truyện bịa trên cơ sở có thật)

gravatar

Nhớ Hà Nội

06 tháng 1 2013

Nam Định - ngày đầu năm mới - 10 độ C

Những ngày này sao lạnh thế. Vô tình thôi nhưng cũng đều đều mấy nay lại thấy lòng canh cánh những điều xa xôi.
Hôm nay tranh thủ đi dạo với phu nhân đệ 13. Lang thang qua tán cây xa xa trước mắt, qua đầu làng thưa thớt người qua lại.
Nghe trăn trở quay về trong một thoáng vẩn vơ. Nơi đây, giữa chốn làng quê thanh bình này, tiếng gà gáy văng vẳng, hơi lạnh lan đi khắp nơi, xoa hai tay vào nhau thấy khô khô, ram ráp.

Phu nhân 13 hỏi:
- Xa Hà Nội e nhớ và mơ về mùa Thu Hà Nội. Còn ct? Xa Hà Nội ct nhớ gì?

Trả lời sao được nhỉ? Không phải nhớ một Hà Nội sang trọng và rực rỡ, với mình, nó xa lạ. Nhưng lại là hoa mĩ nếu nói mình nhớ về Hà Nội thâm trầm và cổ kính, Hà Nội trong mình chẳng còn được những hình ảnh trọn vẹn đẹp và nhiều đến thế. Hà Nội đơn giản là nơi mình đến, sống cho đến một ngày mình đi xa. Nó là những gì thân thuộc và bao quanh mình, tất yếu như hơi thở trong cuộc sống.

gravatar

Lãng phí cuộc đời

26 tháng 12 2012

Có khi nào bạn thử suy nghĩ: 20% dân số đang nắm giữ 80% tài sản toàn thế giới.
20% đó có gì khác chúng ta?

gravatar

Hãy để mọi chuyện đơn giản

19 tháng 12 2012

Một câu danh ngôn của cụ Albert Einstein.

Everything should be made as simple as possible, but no simpler.
Sự việc càng đơn giản càng tốt , nhưng không thể đơn giản hơn

gravatar

Triết lý

13 tháng 12 2012

ct đang lang thang thì nhận ra một cô gái mãi cũ.

ct:
- Ồ! Tôi biết cô này.
Cơ mà ngày xưa cô này be bé xinh xinh cơ.
Sao giờ béo xấu thế chứ!

Cô kia:
- A cái anh này ngày trước không đến nỗi nào, sao giờ nhìn thảm hại thế nhỉ?
Mắt anh mới tăng độ cận phải không. Học vừa thôi nhé. Không lại nhìn gà hóa cuốc, nhìn thiên nga hoá vịt trời đó nhé. Khổ thế đấy!

ct:
- Mắt đúng là có tăng thật.
Trong trường hợp này có khả năng là nhìn gà hóa cuốc thật.
Cơ mà cô đang an ủi anh à. A thấy ngày xưa anh đã thảm hại lắm rồi. Bây giờ a đỡ hơn rồi đó với lý do là ít khi ăn đùi gà rán tẩm ngũ vị hương (thêm tý muối, ít lá chanh thái nhỏ nữa).

gravatar

60 độ

01 tháng 11 2012

Không biết bị ám ảnh về cái gì mà đêm vừa rồi mơ về ông thầy dạy Hóa hồi cấp 3.
Thầy có giao cho ct cái "đồ án" thế này:
- "Nếu mọi nơi trên Trái đất nhiệt độ tăng lên đến 60 độ, cậu phân tích sự kiện đó ra sao?"
ct nhớ là mình đã trình bày thế này:
- "Thưa thầy em sẽ lập một quy trình như sau:
1. Xác định mục tiêu cần làm rõ là sự tăng nhiệt độ
2. Thu thập số liệu về nhiệt độ các vùng miền khác nhau
3. Tìm ra quy luật biến đổi chuỗi nhiệt độ
4. Đưa ra kết quả
5. Lựa chọn phương án khắc phục"

Thầy im lặng 1 lúc rồi quay sang ct:
- "Nhảm nhí. Khi nhiệt độ lên đến 60 độ, tôi muốn em kiểm tra xem gia đình mình lúc đó ra sao?"

gravatar

Mạo hiểm

25 tháng 10 2012

Tâm trạng khi đọc được đôi điều trái ngược. Nó giằng xé con tim.

"Cái giá để trở thành con người đúng nghĩa quá cao cho nên ít người có đủ can đảm làm cong người đúng nghĩa. Con người phải biết vứt bỏ mới mong tìm được thanh thản tự tại của mình. Họ phải bỏ sự tìm kiếm an toàn và phải giang tay đón nhận những khó khắn hay mạo hiểm của cuộc đời. Như vậy, họ mới yêu cuộc sống, quí cuộc sống (và từ đó họ hưởng được cuộc sống an bình)"

gravatar

Bàn về trung quân trong Thủy hử

14 tháng 10 2012

Lương Sơn Bạc xưa quy tụ 108 vị anh hùng, mỗi người một số phận nhưng đều chung tư tưởng phá cường đạo phù bá tánh.
Tống Giang là thủ lĩnh của Lương Sơn dựng cờ 4 chữ: "Thế thiên hành đạo", nổi dậy chống triều đình nhà Tống.
Thái úy Cao Cầu đích thân cầm quân đi dẹp, bị quân Lương Sơn bắt sống. Tuy nhiên, do thủ lĩnh Tống Giang mang nặng tư tưởng trung quân ái quốc nên đã sai thả Cao Cầu và xin được về quy thuận triều đình.

Dù bị nhiều ý kiến phản đối (nhất là Võ Tòng, Lỗ Trí Thâm và Lý Quỳ), Tống Giang vẫn quyết ý dẫn các thủ hạ về quy hàng khi được triều đình chiêu an.
Xem đến đây nhiều người trách Tống Giang vì không chịu yên thân trên núi lại muốn về làm quan trong triều.
Tuy nhiên xét cho cùng Tống Giang là người tài, biết nhìn xa trông rộng. Thứ nhất, ông đang sống trong thời phong kiến mang nặng tính tự quốc, việc quy thuận triều đình giúp vua là việc nghĩa.
Thứ hai, chỉ có như vậy mới giúp anh hùng Lương Sơn không bị mang tiếng xấu là thảo khấu.

Sau khi về hàng triều đình, quân Lương Sơn được điều đi chống quân Phương Lạp. Cho tới khi hạ đội quân này và bắt sống thủ lĩnh của họ (Võ Tòng bắt được Phương Lạp), các anh hùng Lương Sơn Bạc bị tổn thất rất nhiều. Trong 108 người, 103 người tham dự cuộc chiến với Phương Lạp thì có 76 người bị tử trận hoặc không trở về triều nhận quan tước, 27 người trở về triều.

Phần đông các anh hùng Thủy hử, nhất là những người xuất thân chiến tướng, dường như chỉ biết chiến đấu, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng theo mệnh lệnh. Chính vì vậy, có thể nói họ dễ bị triều đình lợi dụn Đặc biệt sau khi quy hàng triều đình, họ chiến đấu miệt mài hết trận này đến trận khác, thắng trận và lập công không biết mệt mỏi như những cỗ máy và dường như cũng không đòi hỏi gì. Họ xả thân, chỉ biết tiến lên phía trước mà không biết rằng sau lưng mình, bọn gian thần Cao Cầu chỉ chờ họ giết xong giặc thì sẽ đâm lén họ.

Tư tưởng trung quân của Tống Giang đã giết chết chính anh em của ông.

Về kinh đô. Tống Giang được phong chức quan cai trị ở Sở Châu. Do bị gian thần hãm hại nên Tống Giang đã chết khi uống phải rượu vua ban có thuốc độc. Thực ra Tống Giang đã biết trong rượu có độc, nhưng vì rượu vua ban, không thể không uống, nên ông phải chết trong đắng nhục. Chi tiết này càng thể hiện rõ rằng Tống Giang là một kẻ ngu trung, "một mực theo triều đình".

gravatar

Gái Nam Định

06 tháng 8 2012

Nguyên bản thuộc về htc

Mình ở Hà Nội, mỗi lần có người hỏi quê em ở đâu. Rất hồn nhiên, rất tự hào ...: Nam Định ạ. Có người che miệng cười: À, dân hai ngón phải không em.

Lại có lần đi viết bài, mấy người hỏi thăm con bé ở đâu mà sao giọng nói dễ nghe thế. Cười thật tươi: Cháu quê Nam Định ạ. Một chú khề khà: Dân Hà nội gọi "Phở tái nạm", còn Nam định gọi là "Phở tái lạm", sao chú không nghe thấy mày nói vậy?

Rồi một lần ngồi cafe với anh khách hàng, hai anh em đang nói chuyện vào cầu. Anh khách hàng đẹp trai hỏi thăm quê ở đâu. "Em ở Nam Định ạ". "Gái Nam định thì đanh đá em nhỉ?"

Rồi rất nhiều lần được hỏi những câu tương tự như thế, và sau khi trả lời xong luôn được nhận lại những câu nhận xét mà chủ yếu toàn là chê gái Nam Định. Nhưng hình như trong những câu chê ấy có gì thân thương lắm, vì có rất ít người được hỏi nói rằng ghét dân Nam định, hay là ghét gái Nam định.

Anh bạn bảo Nam định là dân hai ngón, sau khi nói xong ko hiểu vì thấy mặt con bé đần ra hay nghĩ ngợi gì mà lại cười cười : Anh đùa thế thôi, chứ dân Nam định chơi hay mà, đặc biệt là con gái Nam định.

Cái chú chê Nam định hay nói ngọng thì vỗ vai con bé : Chú nói thế thôi, giọng Nam định không thanh như giọng Hà nội, nhưng trong và sâu . Gái Nam định không thanh lịch như gái Hà nội, ko dịu dàng như gái Kinh Bắc, nhưng gái Nam định đằm thắm và rất thật.

Anh khách hàng đẹp trai thì nhận xét : Gái Nam định đanh đá nhưng cá tính, anh thích gái Nam định.
Nhưng bản thân mình, mình thấy gái Nam định rất hay. Gái Nam định không quá kiêu căng như gái Hà thành, nhưng gái Nam định kiêu đủ dùng, có cái tôi riêng của mình, đủ để người ta không ghét khi vừa gặp mặt mà cũng không trở thành dễ dãi quá.

Gái Nam định không có cái dịu dàng như gái Kinh bắc, nhưng gái Nam định có cái nhẹ nhàng của đất văn hiến, có cái đằm thắm mặn mà pha chút biển.

Gái Nam định không giỏi tính toán, không chịu thương chịu khó được như gái Thanh Hóa, nhưng gái Nam định biết cách sống, biết cách lo toan.

Gái Nam định không quá khéo léo như gái Huế, chỉ tế nhị trong cách cư xử, đủ để người ta quý nhưng không khiến người ta nghĩ mình giả tạo.

Mình có 1 anh bạn ở Hà Nội, không biết có phải anh ấy yêu đơn phương 1 người con gái ở Nam Định mà như thế không nhưng anh ấy nói về con gái Nam Định rằng : "Con gái Nam Định rất khéo léo, giỏi giang và thông minh" . Cũng chẳng biết có phải anh ấy quý mình mà nói như vậy không ? Nhưng cũng thấy vui và có phần đúng. Một số cô bạn học cùng với mình, mình thấy tuy họ không được khéo léo như lời anh ấy nói nhưng lại rất giỏi giang - điều mà tớ thấy và khâm phục. Và đặc biệt, con gái Nam Định rất thông minh (cái này không tự khen mình đâu nhé!) nhưng phần lớn con gái Nam Định đi nơi khác lập nghiệp cũng có phần "hơn người".
Nhưng con trai Nam Định lại nói con gái Nam Định "Kiêu", khó tán. Con gái Nam Định đâu đến nỗi nhỉ?

Viết những dòng này xong, lại thấy hình như mình khen gái Nam định nhiều quá - chả khác nào tự khen mình . Dù biết ở đâu cũng có người tốt, người xấu nhưng không thể phủ nhận rằng gái Nam định nhà mình rất hay. Không hẳn là đẹp, không hẳn là xinh, cũng không phải là quá nổi bật. Chỉ biết dùng một từ : Hay!

Hãy tự hào là gái Nam Định!

gravatar

Chỉ là tôi thích anh ngày xưa hơn thôi

20 tháng 5 2012

Chat cuối tuần cùng một người.

- buzz
- Em yeu ta chém đến đâu rồi?
- tôi không phải em yêu nhà anh, nhầm hàng rồi.
- quen miệng
- à hồi trước anh bảo dẫn dâu về cho mẹ, a có tìm đc cô nào ko?
- rồi. thuê những 2 cô dẫn về mẹ sợ luôn.
- dạo này buông thả lắm, e mà gần ct khéo cũng dính chưởng
- dạo này anh hồi tin thật rồi
- người ta gọi là hồi xuân
- bh cô thử cho nhận xét về ct từ lúc biết nhau đến giờ xem nào?
- nhận xét theo dòng thời gian nhé. Từ lúc học cùng lớp, tôi ghét anh nhất cái lớp ấy
- why?
- thật lúc ngồi chăm chú nghe giảng tự nhiên ở dưới nhao nhao cái nhóm nói nhiều , mà anh thì cầm đầu

- tôi nghe cái giọng anh là to nhất, thật lúc đó bực mình kinh khủng
- vớ vẩn, khác đi
- xong đến đoạn chuyển xuống đó ngồi, nói chuyện rồi đỡ ghét, nhưng nói chung
- sao?
- chưa thấy ai lạ như anh hết
- lạ thế nào?
- ở kiểu nói chuyên ấy
- độc nhất vô nhị
- cụ thể?
- không biết anh học ở đâu, cũng không biết nói làm sao, kiểu như là giật cục, xong có phong cách gì đấy khó hiểu
- nói chung là khó hiểu nên tôi nghĩ là anh khó gần
- anh không giống người bình thường
- bh, hình như những cái đó không còn
- uhm
- ko còn
- thành ra tôi chẳng thấy anh giống anh tí nào
- tôi ko thích anh như bây giờ
- cứ giữ cái riêng của mình thì tốt hơn
- ý cô là đang giả tạo ý hả
- như thế này rồi dần dần anh sẽ chán ngắt
- ko, ko phải giả tạo
- mà là thay đổi
- có thể ng khác cho là tốt, là hòa đồng hơn
-nhưng tôi lại ko thích phong cách của anh bây giờ
- thế nên
- cô khuyên ct trở về ngày xưa
- uh, nó cũng giống như bao thằng con trai khác bây giờ ấy
- t ko khuyên
- chỉ là tôi thích anh ngày xưa hơn thôi
- thật đấy, tôi tiếc anh ngày xưa lắm
- còn gì nữa
- tại sao anh lại thành bây giờ?
- có 2 kiểu thay đổi
- 1 là tự mình làm thay mình
- 2 là ng khác tác động
- kiểu như, anh nghĩ gì mà lại có kiểu như bây giờ ấy
- vậy anh kiểu nào
- ct thấy mình chả thuộc cái nào, chả biết sao nữa
- hay là cả
- có thể
- cũng tùy thôi
- với số đông người tiếp xúc với anh, thay đổi là tốt thì có nghĩa là tốt
- còn với 1 số ít người khác cũng ko quan trọng
- chẳng lẽ anh cũng thuộc cái hạng thường thường, cứ vin vào cái cớ đấy à
- vin vào nó rồi núp dưới cái bóng ct
- cũng hay đấy chứ
- anh ko dẹp thì chẳng ai dẹp cả
- anh còn mất dạy hơn những thằng mất dạy bây giờ rồi đấy
- chửi đi
- lâu rồi ko ai chửi ct
- uh, cũng phải, ai cũng em với chủ tịch
- chửi thế quái nào
- tôi thấy nhiều đứa nó tôn trọng anh lắm
- k dám
- cái đó đích thị là cái vỏ
- k hơn k kém
- nhưng mà anh ko biết giữ, anh dại lắm
- xl, tôi k ngoan
- nhưng ai cũng nghĩ là anh ngoan ấy
- gần như thế
- vậy nên mới tôn trọng anh nhiều lắm
- thôi, chắc chẳng phải khuyên anh kiểu như bỏ đi với thế này thế kia
- nhưng mà dừng thôi
- có ai đủ thân thiết đến mức chuyện nghiêm trọng nhất anh cũng kể với họ ko
- k, thường thì bh
- sẽ để trong lòng
- và bh có cái gì là nghiêm trọng đâu chứ
- vậy thì anh tỉnh dần đi
- ko cái trong lòng đấy anh lại mang ra làm cớ mà chơi bời
- mất dạy thật đấy
- thôi
- k chém nữa
- ko thì lại sụp đổ hình tượng hoàn toàn
- nãy h tôi chẳng chém câu nào

gravatar

Cảm ơn thiên hạ

12 tháng 5 2012

Khoảng 23:30 đêm.
Đang nghe More love Classic tự nhiên thấy tâm trạng, rồi lo lắng.
Lấy điện thoại ra nhắn tin cho thiên hạ thấy tinh thần manh nên trông thấy.
Có soạn mấy tin đại loại thế này.

Co dc thien ha
nhung luc nay.
Qua nhien dang
ca doi nguoi.
Cam on e.
Recipient:
+8498...

Chi la thien ha
cua e. E cam on
chi.
Recipient:
+8497...

Nằm một lúc thấy 2 tin nhắn..

K thjch nge cam on.
Sender:
+84...

K dam.
Sender:
+84...

Quả nhiên là trời sinh.

gravatar

Kỳ lạ, lạ kỳ

18 tháng 12 2011

Cô Tâm gửi cho ct một lỗi kỳ lạ của Firefox

Hừm, thật là ngại quá.

Firefox gặp vấn đề khi đang khôi phục các cửa sổ và thẻ của bạn. Việc này thường có nguyên nhân từ một trang web được mở gần đây.

Bạn có thể thử:
Xóa các thẻ mà bạn nghĩ là nguyên nhân gây ra vấn đề
Khởi tạo một phiên duyệt web mới hoàn toàn

gravatar

Tâm tĩnh lặng

24 tháng 5 2011

Trong suốt cuộc đời, chúng ta hiếm khi có được những giây phút cô liêu, tịch mịch. Ngay cả những khi sống một mình, cuộc đời chúng ta cũng tràn ngập với quá nhiều nguồn tác động, quá nhiều kiến thức, quá nhiều kỷ niệm của những kinh nghiệm chúng ta đã trải qua, quá nhiều lo âu, đau khổ và mâu thuẫn khiến cho tâm trí chúng ta ngày càng trì trệ, ngày càng chai lì, hoạt động một cách tẻ nhạt, chán chường.
Có bao giờ chúng ta được sống đơn độc thanh thoát chăng? Hay chúng ta luôn luôn mang theo bên mình cả cái đống bùi nhùi của quá khứ?

gravatar

Cụ Rùa

23 tháng 3 2011

Sáng nay ct mời cafe phu nhân thứ 18.
Ct loay hoay bắt wifi bên máy tính. Chợt phu  nhân 18 hỏi:
- Ct này, sao đã có quyết tâm, lại có đầu tư, lại được dân chúng hồ hởi ngóng xem, mà người ta thua chưa bắt được bác Rùa già nhỉ?
- Phu nhân có muốn người ta bắt được cụ Rùa không?
- Nếu vì chữa bệnh cho cụ thì đáng, nhưng quả thực là hơi ép cụ.
- Ct có cách thuận cả hai đường. Đó là cứ theo truyền thuyết, ct làm lễ, ăn mặc chỉnh tề, cưỡi thuyền, đem gươm báu trả lại, thì chắc Rùa tự lên tháp nhận lại gươm chăng?
Phu nhân 18 nhìn ct gật gù.

gravatar

Ngô Bảo Châu kể chuyện thầy Tôn Thân

19 tháng 12 2010

Kính gửi thầy Tôn Thân!

Em xin kể một câu chuyện mà có lẽ thầy đã quên, nhưng em thì không quên. Hôm ấy trời mưa to, thầy đến lớp vói một cái áo mưa, vào giờ nghỉ thầy để lại cái áo mưa trên bàn. Bọn en ở lại chơi trong lớp, vì một lí do nào đấy, cái áo mưa của thầy bị cuộn tròn lại và hóa thành quả bóng.

gravatar

Trái, phải, giữa

14 tháng 12 2010

Đêm qua mơ thấy vào bệnh viện được bác Hoa Đà khám, Hoa Đà nghe tim Ct, đoạn có vẻ suy nghĩ.
- Có gì thì tôi lo, chứ Hoa Đà việc gì phải ưu tư vậy?
- Không, tim ct chạy tốt à.
- Thế sao Hoa Đà lại ưu tư?
- Vấn đề là tim Ct có vẻ lại không nằm bên trái, mà lại nằm ở chính giữa ngực.
- Thế tay trái của Hoa Đà đâu?
- Đây, bàn tay đang cầm ống nghe đây.
- Sao Hoa Đà biết là tay trái?
- Vì nó nằm cùng bên với tim tôi.
- Chết, thế thì bây giờ làm sao tôi biết được tay nào của tôi là tay trái, khi mà tim tôi ở chính giữa?
- Ôi, Ct hỏi thế thì tôi cũng chịu chết luôn! Thôi, hôm nay tôi cũng không tính tiền khám Ct nữa.

Ý rằng thời nay người ta không cần biết phải trái cứ thuận tay mà làm. Nhưng vẫn có câu hỏi thật khó trả lời: Thế nào là bên trái? Thế nào là bên phải?

gravatar

Giá trị của nụ cười

11 tháng 12 2010

- Một nụ cười chẳng làm mất vốn mà lợi thật nhiều.
- Không làm nghèo người phát nó, mà lại làm giàu người nhận nó.
- Chỉ nở trong khoảnh khắc mà làm người ta nhớ suốt đời.

gravatar

Ngày âm dương

03 tháng 11 2010

Cụ Hưng đến chơi Phủ ct.
Cụ Hưng hớn hở:
- Cụ và ct đều sinh tháng 11 phải không?
- À! Không những thế ta còn sinh cùng ngày 6/11 nữa. Sao hả cụ?
- Nhanh thật bước sang cái tuổi 19, chúng ta đều đã già cả rồi.
- Đâu đã đến lúc. Cụ quan tâm tuổi tác làm chi chứ. Cụ có để ý không. Năm nay cụ và ct may mắn là ngày sinh của chúng ta cả dương, cả âm đều trùng với năm 1991 đấy?
- À uh nhỉ! Nếu theo âm lịch cụ và tôi là 1/10.
- Không những chúng ta đâu mà tất cả những những bạn trẻ sinh năm 91, kể từ ngày 14/5 đều có được sự may mắn đó.
Cụ Hưng thở dài:
- Cuộc đời con người tuy dài mà ngắn, tuy ngắn nhưng lại dài. Chưa làm được gì nhưng ngẫm đời sinh viên dài thế.
Ct chiêm nghiệm:
- Haha. Cái vòng luân hồi của con người ai cũng như nhau thôi. Chỉ là ai may mắn sống thọ hơn ai thôi. Thực ra đời con người lại đo bằng danh vọng để đời. Cũng như cái câu: "Khi tôi sinh ra, tôi khóc, người ta cười. Khi tôi mất đi, tôi cười, người ta khóc". Ta cứ sống ngày hiện tại đã cụ ạ!

Hai người ngâm nghi trà đến tối không hết chuyện!

gravatar

Bài học ngắn về giao tiếp

25 tháng 10 2010

  • Sáu chữ quan trọng nhất: Tôi nhận tôi đã lầm (I admit I made a mistake)
  • Năm chữ quan trọng nhất: Bạn đã làm việc giỏi (You did a good job)
  • Bốn chữ quan trọng nhất: Ý bạn thế nào? (What is your opinion?)
  • Ba chữ quan trọng nhất: Xin vui lòng (If you please)
  • Hai chữ quan trọng nhất: Cảm ơn! (Thank you!)
  • Một chữ quan trọng nhất: Ta (We)
  • Chữ ít quan trọng nhất: Tôi (I)

gravatar

Thử tí AQ!

24 tháng 10 2010

Dù cuộc tính toán này có làm bạn điên dầu đôi chút,

nhưng bạn sẽ được đền bù bởi sự tự phát hiện ra mình qua thần tượng của mình.
Bởi vì thẳm sâu trong bạn, dù không ý thức đến, bạn vẫn ngóng đến cái thần tượng huyền ảo của cuộc đời mình.
Bạn có mong được khám phá ra thần tượng này không?