gravatar

Forever and one

30 tháng 10 2012

Đây là chuyên đề thường niên Halloween - chỉ 1 tuần cách đại lễ 6/11.

Lần này xin bàn về ca khúc "Forever and one".
"Forever and one (Neverland)" là một bài hát thuộc thể loại Metal do ban nhạc Helloween trình bày, lấy từ album The Time of the Oath. Bài hát được sáng tác bởi Andi Deris , giọng ca chính của Helloween. Nó được phát hành tại Nhật Bản. Nội dung bài hát tình đi sâu vào nội tâm một kẻ thất tình điên dại.



Anh còn có thể làm được gì?
Rồi cũng sẽ vượt qua được mọi thứ chăng?
Giờ đây, có lẽ anh phải cố gắng để tất cả lại đằng sau
Em có nhìn thấy những gì mà em đã gây ra cho anh đó?
Thật khó để biện minh
Sao mọi thứ trôi qua thật chậm.
Mãi mãi không hề đổi thay
Anh sẽ luôn nhớ đến em
Dù rằng nụ hôn ta chưa hề trao nhau thêm một lần nào nữa
Trên con đường về Neverland.
Thật là khó khăn anh cũng phải cố gắng gượng dậy.
Dù cho ngày mai nước mắt vẫn còn thấm đẫm lăn dài
Làm sao em có thể che dấu những lời dối trá
Đây là lần cuối anh nhìn em, một lần sau cuối
Bởi trong anh tất cả đã xa xôi lắm rồi,
Trái tim anh đã quá đóng chặt
Để có thể là nơi nương náu
Anh quá tự tin để gạt bỏ tất cả
Anh quay gót trở về trong đêm tối
Liệu rồi anh sẽ tìm được ai đó để tin tưởng không em?

Hạnh phúc là cái cho đi để mang lại hạnh phúc cho người khác. Và ta sẽ thực sự cảm thấy điều đó khi nhìn thấy người ta yêu thương được hạnh phúc. Tình yêu không phải thứ vị kỉ.. Tình yêu mà chỉ cần đến yêu thôi thì có lẽ không toàn vẹn, có lẽ phải cần đến " ba phần yêu" và " hai phần thương" cùng "một chữ nghĩa" và "một chữ tình" mới đủ để người ta hy sinh và tha thứ bao dung cho nhau trong suốt cuộc đời.

Ngày xưa mỗi lần nghe đến "Forever and one", có lẽ ta không đủ lớn để có thể hiểu hết những tâm sự trong đó, cả không đủ lớn để hiểu về cái gọi là tình yêu (bây giờ cũng chưa hiểu luôn). Thế nên mỗi lần nghe đến bài này, ta chỉ có thể mơ hồ cảm thấy một sự xót xa, một nỗi đau day dứt ẩn sau mỗi nốt nhạc vang lên. Cả những từ mà tôi nghe thấy chỉ là chữ được chữ mất đã không làm tôi hiểu hết được những gì người ca sĩ truyền tải đến. Có chăng lúc đó chỉ đủ sức cảm nhận một nỗi đau đang oằn mình bên trong mà thôi.
(Sau này rất may có Google Translate)

Thật là khó khăn khi bỗng chốc mọi thứ đều thay đổi khi những thương yêu mà chàng trai tưởng rằng tồn tại mãi mãi bỗng chốc lại tan vỡ vì sự ra đi đột ngột của cô gái. Không một lời giải thích, không một lý do. Bỏ lại những tháng ngày êm đềm, bỏ lại những kỷ niệm đã một thời từng nâng niu, từng trân trọng để đối diện với những sự thật trước mắt, đối diện với những tan vỡ mà có lẽ chàng trai không hề muốn xảy ra.

Không biết có phải thiếu từng trải không nhưng nên luận thế này.

Nếu cho rằng khi một tình yêu sâu nặng bị tổn thương sẽ dễ dàng biến thành lòng hận thù chỉ e đó là tình cảm vị kỷ trong tình yêu mà thôi, đó là một thứ tình yêu ích kỷ và mù quáng bởi chính bản thân họ. Khi tình yêu đã không còn thì đừng nên níu kéo tất cả lại... Níu kéo để làm gì khi người ta không còn dành cho mình chút tình cảm nào. Đừng làm cho người ra đi phải mang cảm giác có lỗi vì đã hết yêu thương, đừng oán trách nhau bằng những lời trách móc, những lời làm tổn thương nhau. Bởi nếu trong bạn còn tình yêu với người kia thì sẽ chẳng lấy làm sung sướng gì khi làm cho người đó đau khổ, làm cho người đó đem theo mặc cảm tội lỗi đã ruồng bỏ bạn. Tình yêu đã hết thì không thể níu kéo bằng sự ích kỷ của một trong hai người được. Không một lời trách móc nặng nhẹ chỉ, là một câu hỏi cũng đủ để cô gái nhận ra cô là người có lỗi, nhưng không vì thế mà chàng trai lại đang tâm đổ xuống cô tất cả. Cố tìm một lời biện minh cho kẻ ra đi, cố tìm lấy một lý do để có thể tự nhủ cho những hành động của cô gái. Xét đến cùng chàng trai vẫn còn yêu cô, thế thì làm sao chàng có thể nhìn thấy cô đau khổ được, dù cho người cô yêu lúc này không còn là anh ta nữa, dù cho cái tình yêu của cô với anh đã hết, thì có nghĩa gì đâu, bởi dù sao nó cũng đã là tình cảm một thời của hai người. Có lẽ sẽ đau khi nhìn thấy cô rời bỏ mình để ra đi, nhưng tình yêu của anh là mong mỏi cho cô gái được hạnh phúc kia mà, dù là hạnh phúc bên một kẻ nào đó không phải là anh thì chỉ cần nhìn thấy cô hạnh phúc, có lẽ cũng đủ làm anh thấy ấm lòng rồi.

Càng cố gắng xua đi hình bóng của cô, những ký ức ngọt ngào lại cứ tràn về. Kỷ niệm đó êm đềm quá nhưng mong manh nên bây giờ đã vỡ tan. Chàng trai đã không thế làm hoen mờ mối tình của mình bằng những lời cay đắng, mà là những hình ảnh đẹp đẽ, nhưng cũng vì thế nó càng mang lại cay đắng, buồn thương mỗi lần quá khứ xưa hiện về... Vỡ oà... trong đáy mắt của kẻ ở lại.

Khi đã vỡ oà, anh ta mới được bộc bạch, anh chỉ có thể trách cô đã không thể nói lên với anh sự thật, anh không trách cô vì tình yêu đã hết, chỉ trách sao cô không một lần thẳng thắn với nhau. Để giờ này anh bỗng chốc nhận ra thì mọi thứ đều đột ngột đổi thay. Khi tình yêu đã hết cô không nên che dấu bằng mặc cảm tội lỗi, không nên dối trá nhau để cố gắng yêu thương. Anh sẽ chẳng ích kỷ đến nỗi níu kéo tình yêu trong cô khi tất cả đều không còn, khi tất cả đều lụi tàn, thì làm sao có thể cứu vãn nỗi...

Chấp nhận những tình cảm đã đổi thay, chấp nhận rằng anh mất cô, chấp nhận chẳng còn gì nữa giữa cả hai, anh đành phải tự tìm cho mình một nơi để có thể tự chữa lành vết thương lòng. Bây giờ mọi thứ có lẽ đều quá khó khăn đối với anh. Thế nên chàng trai chỉ còn có thể mong thời gian sẽ chữa lành tất cả.Cuộc sống sẽ vẫn cứ êm trôi, những đau thương nằm lại ở quá khứ, mong một ngày nào đó khi bình tâm trở lại, chàng trai lại có thể tiếp tục những ngày tháng dài ở tương lai, xua đi những u ám, buồn khổ đằng sau.

"Tìm lại cho chính mình một niềm tin đã đánh mất".