Có gì đâu
E ở đâu giữa dòng mạng xã hội
Để tôi phải dạt ghé qua nơi này
Khung tham lai cứ chạy dài vô tận
Tuy rằng e vẫn ở ngay bên dưới
Liếc cái đã nào...
E là e cô gái của gia đình
Nặn kí ức hét yêu fa-mi-lì
Tôi ở tít bóng tối của phố dài
E giống người ta cần ánh mặt trời.
Yêu ghét lắm 2 má đỏ cà chua
Không được ăn chè thái chỉ kịp lai
Sáng mở mắt lim dim qua khe cửa
Rồi mơ mơ ảo ảo làn sương mai.
Chẳng việc gì e phải ngồi nghĩ lại
Nơi thăng hoa với những bản tình ca
E vẫn là cô sinh viên bé nhỏ
Hạnh phúc tìm những hạt cát yêu thương.
Đôi lúc e bay cùng những con số
Nào phan-tôm nào phót tô-zô-ta
Tôi nhiều lúc cũng chẳng hiểu nổi em
Lấy giấc mơ để cai trị tâm hồn.
Cũng mệt mỏi nhưng náo nhiệt không ngừng
Sống như thể ngày mai e sẽ chết
Tôi nào biết được thứ ánh sáng này
Nhưng biết e chẳng hối tiếc về sau.
Ờ cái gã fec-nan-đô chờ e
Đừng bận tâm cứ bay vèo niu-dooc
Nhưng cho bố hỏi 1 câu thôi nhé
Mày đang đâu có còn nhớ tới tao?


