Thăng trầm Việt Nam
Vừa rồi nhân có người bạn đặt câu hỏi:
Giữa tăng trưởng kinh tế(1) và bình đẳng xã hội(2). Mỹ chọn cái (1) trước, Nga chọn cái (2) trước, Việt Nam thì pro song song (1) và (2).Hỏi tại sao Việt Nam kém phát triển hơn Mỹ và Nga?
Là dân kĩ thuật ít kinh nghiệm kinh tế nhưng tôi có mấy ý sau.
Không nên hỏi như thế vì theo tôi chọn cái nào trước không quan trọng. Vì 2 cái này cộng sinh với nhau.
Nói một cách khác Việt Nam có chọn cả 2 thì cũng bằng Mỹ, Nga chọn 1 trong hai.
Cái cần đánh giá ở đây là cách vận dụng.
"Tư bản Mỹ và Nga có thất bại chứ, nhiều công ty thất bại còn nặng nề kia".
Tại sao họ thất bại?
Họ cũng như chúng ta, từng bám lấy những nền văn hóa cổ kính, phương pháp sản xuất lạc hậu, mặt hàng hết mốt, thị trường cũ kĩ. Nhưng họ may hơn ta vì họ có lợi thế của kẻ tiến công mà ở đó đòi hỏi lòng dũng cảm.
Họ may mắn được thừa hưởng trước tiên thời đại của những bùng nổ công nghệ.
Họ nắm trong tay những bài học của giới hạn.
Họ biết cách dự báo hơn chúng ta.
...họ trở thành kẻ tấn công và biến ta thành kẻ phòng thủ.
Cái nan giải của bên phòng thủ là:
- Văn hóa quá lạc hậu
- Phản ứng không kịp thời
- Ta lầm tưởng rằng vói công nghệ, mọi thứ đến dần dần, cho rằng mình hiểu được người tiêu dùng,và xác định không đúng phạm vi thị trường.
Với ưu thế của kẻ tấn công giúp họ cụ thể hỏa thành: phát triển toàn diện, vương ra quốc tế, chiến tranh...
Nga và Mỹ đều có lúc trở thành kẻ phòng thủ trong Đại chiến 2, song họ đủ mạnh, đử thông minh để hiểu rằng: cách phòng thủ tốt nhất là phản công.
Dù sao những con phượng hoàng vẫn luôn dẫn đầu.
Với Việt Nam, chúng ta đang cải tạo, nhưng dưới bóng của xã hội chủ nghĩa, hai yếu tố (1) và (2) thật khó để liên kết!!!


