gravatar

Bức ảnh!

13 tháng 10 2010

Ct chat với cô KHS.
Ct bảo:
- Số ct khổ lắm cô ạ! Mấy mươi năm nay cống hiến cho ae mà không có được 1 bức ảnh lưu danh.
- Ct à có đấy, có đấy!

Ct đáp:
- Tôi đố cô tìm được bức ảnh nào có ct trong vòng 5 năm trở lại đây? Cho tiền đấy!
(Chém tí thôi vì có nhiều lắm. Chỉ là khó tìm thôi)
Cô KHS hì hục mãi, không thấy được tấm nào mới kiếm đại mấy cái ảnh. Cái thì in được cái bóng ct, cái thì nhìn rõ cái áo, cái thì nhìn thấy nửa gáy đằng sau. Kiếm xong thì mạnh mồm bảo:
- 100k/1 tấm.
Những 4 tấm lận rồi ép ct trả tiền. Ct thì lấy đâu ra tiền mà trả.
Hai bên tranh luận mãi...
Cô KHS bực giọng:
- Từ nay gọi ct là "chày bửa".
Ct im lặng một lúc.

Ct hỏi cô KHS:
- Trong tranh luận, cô có muốn thắng ai không?
- Ai chẳng muốn thắng kẻ khác. Thế ct?
- Có chứ.
- Thắng ai?
- Thắng chính mình thôi.
- Thế nào nhỉ?
- Mình bày tỏ cái chiêm nghiệm ra, rồi mình kiểm nghiệm lại cái chưa được của mình xem nó ở đâu?
- Thế ý của người khác?
- Thì họ cũng làm như ta chăng?
- Không có hiểu!
Ct chiêm nghiệm đáp:
- Thế này nhé! Về logic, cô tìm cho ra ảnh có ct, nhưng giá trị hình ảnh không phải là hình ảnh. Hình ảnh phải là mệnh đề thỏa mãn các giá trị của bảng tâm hồn. Có ct trong ảnh nhưng cũng như không vì ct chưa bắt gặp được cái tâm hồn trong đó. Hình ảnh của ta hợp vào bức ảnh cũng như thích ăn phở với nước trà đá "cho nó mát" thì đành chấp nhận vậy thôi. Khi tranh luận, nếu người tham cuộc đã lùi đến hình ảnh của anh ta thì là bước đường cùng rồi, đừng ép họ nữa.

Cô KHS im lặng một lúc:
- Không "chày bửa" nữa! Lại là ct.
He!

Một điều này ít ai để ý, khi nhìn vào bức ảnh, mà thật ra chỉ quan sát chính bản thân mình mà thôi...