Quá khứ - Hiện tại - Tương lai
Bài này ct viết để tâm sự với ae B9FC, cũng là để dành tặng riêng cho các ae thuở hàn vi...
Ct sẽ tâm sự với ae về chính ct thôi.
Như ae biết ct là người bên Xuân Trường. Từ thuở nhỏ, chính xác là từ lớp 3 ct đã xa quê. Nói như thế có nghĩa là ct đã có 13 năm kinh nghiệm trọ học tha hương. Từng ấy có lẽ đủ thử sức ct để có được ngày hôm nay. Nhưng mà cũng thăng trầm lắm, trong những thăng trầm đó có lẽ buồn nhất vẫn là sự chia li.
Học xa, nhiều trường nhiều lớp, tất có nhiều bạn bè. Nhưng ct toàn quen bạn đâu đâu, chứ mấy đứa nhỏ cạnh nhà mình, mình còn chẳng biết là ai. Thuở còn bên Xuân Trường, ct học hai trường tiểu học. Khi chuyển sang trường mới rồi ct vẫn thường trốn về trường cũ ngồi do là nhớ đội quân nhí nhố năm xưa quá.
Sau này lên cấp hai, do ra huyện học nên dĩ nhiên bạn bè cấp 1 tan rã, nay chỉ còn mấy người. Có thể là do hồi đó chưa có máu bạn bè nên không nhớ nổi.
Lên cấp hai bắt đầu thấy ngấm cái tình bạn. Ngay trên Blog này có 1 mục 9AFC đó ae à!
4 năm cấp hai đó 54 ae sống với nhau đúng là một nhà, trải qua biết bao kỉ niệm vui buồn mà nghĩ không thể chia cắt. Ace nào của 10B8 cũ có thể còn nhớ bài văn gây tiếng vang lớn của ct viết về tình bạn với 1 cô bạn hồi cấp 2. Bài đó đích thân cô Én xin được giữ nhưng ct không đồng ý đấy! Lúc nào sẽ Post cho ae thưởng thức sau.
Rồi hết 4 năm, nước mắt bắt đầu rơi, lớp chia đều ra, 1 nhóm lên Hà Nội, 1 nhóm lên Nam Định, 2 nhóm chia ra hai trường A,B của Xuân Trường. Riêng ct, nhắm mắt, dứt tình đâm đầu vào Giao Thủy. Quả là gan dạ trong sự cô độc.
Bây giờ đi vào phần chính, chinh chiến ở đất miền Giao.
Hồi vào trường có biết ai vào ai đâu. Như ae biết thì ct vào lớp 10B8, cái lớp nhiều thành phần, nhiều bè phái. Hồi đó là Mr.Hà chủ nhiệm. Được cái sau này ct bình định đi vào khuôn khổ nên cái lớp này cũng vui và đoàn kết dần dần. Hồi đó ai mà nghĩ như chú Lợi, cùng các cô Tươi, Thủy, Diệu,... sẽ sang đầu quân cho CLB khác chứ.
Ấy thế mà các cô cậu nhảy sang bên B9FC, có mảy may quay lại thăm ae đâu. Ý rằng: dù có bền chặt đến đâu, khi mà các cá thể tìm được tập đoàn mới, họ sẽ bị buộc chặt hơn nữa.
Sang năm lớp 11. Đây là năm điểm nhấn nhất! Và cũng chi tiết nhất.
Năm lớp 11, không chỉ riêng gì B9FC, mà B8FC cũng sôi động thị trường chuyển nhượng. Lúc đó ct bắt đầu biết chú Thùy, chú Tuấn, cùng các cô Ngọc, Phượng, Thu. Như ngay trên Blog này ct để status: B8FC là thời kì mà tinh thần đoàn kết là số một. Quả không có sai tí nào khi mọi hoạt động tập thể đều có sự đóng góp của mọi cá nhân. Thú thực là hồi đó không để ý B9FC lắm nên không biết thế nào. Nhưng mà cũng cay ae à! Năm ấy ct ốm nặng, mà đợi mãi, đợi mãi không thấy ace B8FC nào đến thăm. Cái này thật đáng trách.
Dám hỏi cô Ngọc và cô Phượng. tại sao mấy cô hòa nhập vào mạng xã hội B8FC nhanh vậy. Do chúng tôi à? Không! Là bản thân các cô tự tạo ra thôi. Nếu người người hiểu nhau thì vũ trụ này quá tài à?
Hồi đó luôn tâm nguyện rằng: Sống làm người B8, chết làm ma B8.
Thế rồi lại một năm qua đi. Cái gì đến rồi cũng sẽ đến. Sau kì nghỉ hè, ngày đầu tập trung ct không có mặt do đang điều trị chấn thương trên thủ đô. Ngày hôm sau đến lớp. Ôi! Hụt hẫng và lạ lẫm. Chú Thùy, chú Tuấn, cô Ngọc, cô Thu,... biến mất. Thay vào đó là là các ace B8Fc hoàn toàn xa lạ. Buồn lắm chứ, nhớ nhất thằng sếp với cô Ngọc đó. Phần nhớ, phần lo cho tụi nó.
Thế mà đấy! Đang ngồi học, Mr. Khoát hầm hập lao vào. Cầm cái danh sách lớp. Gọi:
- Lí Mĩ Phượng?
- Có
- Ngô Doãn Dương?
- Có
- Uh tốt! Hai đứa sách cặp sang B9 nhé!
Ôi mẹ ơi! Đất trời đảo lộn. Thế này là thế quái nào. Lúc đó mình chỉ kịp nghĩ có âm mưu, hay nhầm lẫn gì đó. Nhưng rồi trở lại thực tại thật oái oăm quá mức. Thiết nghĩ thầy đã rút cột, nay còn lôi cả xà đi sao. Nói thế vì hồi đó ct ở B8FC uy tín lắm chứ! Danh tiếng lắm chứ. Nay bắt mình đi là ý gì nhỉ?
Thế là sách cặp sang bên B9 ngồi không dám nhìn mặt ai, gầm gừ đến lúc hết giờ.
Sau ngày hôm đó về luôn có suy nghĩ: bằng mọi thủ đoạn sẽ ở lại B8FC. Triển khai kế hoạch theo 2 hướng. Một là cử đại diện đến gặp thầy Khoát, hai là phone cho Mr.Hà tác động ngay vụ này. Nhưng kết quả không khả quan. Thế là yên phận thủ thường bên B9FC. Đau thật! Ct mà cũng bị Mr.Khoát hạ gục đấy!
Thế này ae ạ! Hết lớp 11, thậm chí đầu lớp 12, có biết thằng Hùng chuột là thằng nào đâu. Đám Hào Duyệt, Duẩn Tuyền, Huế Fiên chưa từng quen, cụ Hạnh, bà Giang càng không. Đến ngay cả các cô Hiên Sung hay Dương Kớn lên tận Đại học mới nói chuyện. Thế nên vào cái tập thể này, bảo ct hòa nhập thì khó lắm. Lúc đó chỉ chơi với đám mấy đứa B8 cùng chuyển sang. Hồi đó còn bỏ bê học tập để lo việc nước nữa chứ!
Thế rồi:
"Người người chưa hiểu nhau
Có ngày người sẽ hiểu"
Đầu tiên là cái bàn đầu, bỗng dưng trở thành 4 thằng chí cốt của nhau, đội hình đủ sức diệt NATO mà!
Rồi nhận ra cái đồng cảm của người anh em như hình với bóng. Nếu so về đẳng cấp, ct chỉ giỏi sự đời, sao uyên thâm như thằng Hùng chuột. Đến sự chênh lệch như thế ct còn rút ngắn được thì dám hỏi sao cô Ngọc, cô Phượng không làm được? Lí do là các cô tự nhốt mình vào bóng của mình!
Cũng phải đến kì 2 ct mới ngộ ra hết "bản chất" các ace B9Fc. Nhưng vẫn chưa được rõ ràng cho lắm.
Ct thấy mấy dịp 26/3 hay Tết nhất các cô hòa nhập lắm mà.
Nhưng có lẽ ở đây các cô "hòa nhập mà không hòa tan"
Các cô chưa tự tạo cho mình không gian nhỏ riêng từ B9FC. Như ct đây, tại sao lại gần gũi với cụ Hạnh, bà Giang, Huế Phiên, đơn giản đó là 1 Team đấy!
Đến khi quá cấp, tại sao ct trở nên thân thiết với mấy cô Dương, cô My (riêng cô Hiên bựa không thèm kể) . Là vì ct đầu tư thời gian và công sức! Các cô đừng nói rằng: không muốn đi với lớp, với hội vì khó nói chuyện với mọi người. Các cô phải tự phê bình rằng: mình có đi đâu mà tỏ rõ cái lòng.
Ngay cả một ví dụ không xa. Ngày đại lễ đi chơi đang vui mà cô Ngọc tự nhiên bỏ về là không được. Nếu cứ thế thì bao giờ mới hiểu nhau.
Trong tất cả các buổi gặp gỡ, mọi người là dân chủ. Các cô đừng ngại bày tỏ quan điểm. Như chú Duẩn nói: "có chém nhau mới hiểu nhau".
Chắc các cô sẽ hỏi ct: Tại sao cái tình B8FC ngày xưa là thế mà nay ct thay đổi nhanh thế?
Xin thưa rằng: "Cái tình đó vẫn còn trong tim tôi, và mọi người phải hiểu rằng: Tương lai phụ thuộc vào quá khứ thông qua hiện tại."
Tôi ngồi viết bài này không thể phủ nhận tim tôi lay động, không thể phủ nhận nước mắt đã chạm mi.
(Thêm vào đó tôi còn 15 tờ tiểu luận Triết chưa chép sắp phải nộp). Có thể nói tôi lấy mọi cảm xúc để tâm sự với ae. Từ trước đến giờ chưa có tổ chức nào ct không 502 nó lại được, vì thế mong các ae hãy thể hiện khẩu hiệu: "Nối vòng tay B9".
Tôi tin chắc tôi và các bạn sẽ thành công! Thời gian sẽ chứng minh! Click vào đây các bạn sẽ hiểu!


