Được và mất
Lâu rồi không viết, nhân dịp mấy cái xui xẻo ập xuống dữ dội quá, viết vài dòng lấy lại cân bằng chút.
Bỗng nhiên thấy thương mình và ngán cuộc sống này quá đi, đúng hơn là
không muốn nghĩ đến cuộc sống của mình từ khi mang cái mác sinh viên. Ừ thì sinh viên, tự hào thật đấy nhưng sao những tháng ngày vác nó vào thân cứ như
"vác họa" ý nhỉ? Vì sao ý hả, thử tính toán mà xem, hết cái tuổi 18 và
tờ giấy báo đỗ đại học những tưởng là tuyệt đấy nhưng mà sau đó thì sao, MẤT
VÀ MẤT thôi à! Xa bố, xa mẹ, xa bạn bè, 1 thân 1 mình- tưởng như mấy cái
đấy thật bình thường nhưng phải có nhưng lúc "gặm nhấm nỗi buồn" 1 mình
mới thấy thực sự đã mất đi những thứ quá lớn, không còn cảm giác an
toàn, đượcc che chở bao bọc, cũng không thể để mình rơi vào trạng thái măc
kệ mọi thứ, mệt mỏi đến mấy rùi cũng phải cố đứng dậy mà bước mà làm
những việc như thể chẳng còn cách nào khác vậy. Không biết có phải không
nhưng hình như bị mất đi cái quyền được hồn nhiên, thì tất nhiên rồi
hồn nhiên mãi sao được khi xung quanh là những toan tính, áp lực và vô
số thứ có thể làm mình "bị nhiễm" rất nhanh chóng. Nếu dừng lại ở
thời gian của cái thời ngày 2 buổi đạp xe đến trường làng đấy thì cũng
không có nỗi buồn chia tay, cũng không nhọc công bố mẹ phải suy nghĩ, lo
lắng thêm đủ đường, không có những lần mất phương hướng chẳng biết mình
đang làm gì, sống vì cái gì cũng chắng bao giờ có cảm giác phải lo toan
cho sự đời, cho cái gọi là tương lai rùi thấy thêm sợ vì sự mù mịt của
nó. Không lên đại học, không phải chịu cảnh nhà có mà không được ở (vì trường
quan trọng hơn mà), không phải khóc 1 mình như lúc này và không phải
nuối tiếc nhiều thứ từ từ rời xa mình nữa. Buồn!!!!
Nhưng
mình thực sự yêu và cần được là 1 sinh viên, yêu trường mình những gì mình
đang được học và muốn trở thành những gì mình muốn, mình chọn. Tình yêu
này phải chăng quá lớn, quá mãnh liêt và cần có sự đánh đổi cả "trả giá"
nữa. Tin là như vậy, bỏ qua nỗi buồn, mất mát hiện tại để bước tiếp
chặng đường gian khổ đấy nhưng ít nhất nó cũng dần hiện ra rõ ràng hơn.
Lấy lại sức sống và làm tốt những điều giản đơn thường ngày nào: chào
bình minh lúc 5h30, chạy vội vàng lên xe bus đến trường và 6 tiết học, đấu
tranh với cơn buồn ngủ, mệt mỏi, chán ngán với những bài giảng lý thuyết
toàn tiền là tiền; cùng đứa bạn cuốc bộ hơn cây số thật nhanh để kịp xe
bus về nhà sớm, buổi chiều bình yên hơn với những bài học ở nhà để rồi
lại lật đật đến lớp Anh buổi tối. Rất nhẹ nhàng mà lại chẳng nhẹ. Cố
gắng, cố gắng!! Nhưng trước hết phải thổi bay nỗi buồn hiện tại đã.


