gravatar

Thật là đú

11 tháng 12 2010

Cảm hứng đến thật bất ngờ!
“Lại thêm một buổi họp Hội. Công nhận Hội mình THẬT LÀ ĐÚ (và ăn nhiều như một lũ chết đói 45). Lần đầu tiên gặm ngô nướng ngoài đường lúc 11h30, thấy Hà Nội đêm đẹp kì lạ. Thêm nữa là mới mò được mấy album thật hay, làm chân ta cứ nhún nhảy và tinh thần ta thì sảng khoái . J’aime l’équipe, et J’aime ma vie!”


Mới sáng ra, đọc mấy dòng tâm sự này mà thấy nâng nâng. Lại ngồi nghĩ cái THẬT LÀ ĐÚ của mình. Một cái Hội có tuổi mà không tên, một cái Hội mà ở đó, ae được kết dính với nhau bởi… “tiền và tình”.

Chúng ta không phải bậc đại gia, chúng ta thuộc cái kiểu chịu chơi khi gia đình có điều kiện. Nói thế nhưng cũng là VIP sinh viên rồi đấy! Trung bình mỗi tuần chúng ta đóng góp từ 60 đến 100 nghìn cho ăn uống. Ngang với tiền lương trung bình1 buổi của người thợ xây quê và phố. Nhưng chúng ta không xây nhà, xây cầu. “Tiền đã giúp chúng ta xây nên cái tình”, mà ở đó thức ăn là đối tượng lao động.

Nói  nôm na chúng ta là một Hội Ẩm thực. Các thành viên không phải người Hà nội nhưng tiêu chí của chúng ta là không để sót 1 món Hà thành. Chạy theo sự nhộn nhịp của cuộc sống thường nhật nơi phố phường, chúng ta lại bình lặng đạp xe trong ánh đèn thành phố. Bánh xe của chúng ta lăn dài trên mọi ngả đường. “Chúng ta đi tìm ăn”. Chúng ta không khỏi bỡ ngỡ, và tỏ ra lạ lẫm với đường phố Hà Nội vì chúng ta chẳng có Hoa tiêu. Nhớ những buổi dạo quanh Hồ Gươm 3,4 vòng mà không tìm được quán nem cuốn. Nhớ cái tối hôm trước tìm chả cá Đền Lừ mà đi một cách vô thức đến Hồ Đền Lừ rồi quay về. Nhiều khi đi không có địa chỉ. Nhưng cũng chính lúc đó, trong cái sự buồn bực mà không thấy ăn đó, chúng ta phần nào thấy được sự thoải mái. Cảm nhận được cái hồn của thủ đô trong hơi lạnh mùa đông. Ae chúng ta lại có thời gian mà chuyện trò, tâm  sự - ngày càng hiểu nhau hơn.

Nói về ẩm thực, tuy danh sách không được dài nhưng cũng là đáng nể đối với những sinh viên năm hai như chúng ta. Theo lịch trình hàng tuần của chúng ta, trong một buổi tối, chúng ta có 1 món chính, 1 món phụ, 1 đồ uống, còn thêm phụ gia tráng dạ dày bổ sung thì vô vàn. Các món phụ thì như: Phở gà Bạch Mai, cháo tai Trần Xuân Soạn, bánh đúc ngõ Pes, Mực nướng Trần Đại Nghĩa,… Món chính cũng long trọng không kém: Vịt Vân Đình, Bò nầm Bạch Mai, Nhắng nướng Đại Cồ Việt, nem rán nhà thờ, thịt chó Tam Trinh,… Chúng ta vinh dự trở thành đàn con của mẹ bán trà đá cổng trường, vinh dự trở thành khách hàng tiềm năng của quán café Kinh tế. Khẩu phần cực đại trong một buổi tối là: 4 cốc trà đá, 1 cốc café,1 cốc nước chanh, 1 bát cháo trai, 3 cái nem rán, 1 tô phở. Tối kỉ lục nhất là tốn: 1 triệu 95 nghìn (do còn 5 nghìn để đánh đề). Như vậy là có thể kết luận sau khi lên Đại học, kích thước dạ dày đã được cải thiện đáng kể, song là rất tốn kém.
Nói về nhân sự, chúng ta may mắn có được những thành viên tuyệt đối trung thành. Trong Hội, có người cũ, có người mới nhưng đại đa số tràn đầy nhiệt huyết khám phá Ẩm thực và tình bạn, thêm vào đó là những chuyên gia chém gió tuyệt đỉnh . Chúng ta cũng có những khách mời danh dự thật nhiệt tình, có những người thiếu may mắn phải dừng cuộc chơ do bụng yếu. Nhưng mỗi tối duy trì được khoảng 10 người đã là thành công lớn của Hội. Ghi nhận sự nhiệt tình của các bà, các chị, các em tuy số lượng hạn hẹp. Ghi nhận sự tổ chức ban quản lí song còn bị chỉ trích gay gắt.

Nói cho cùng, tất cả chúng ta đều mang trong mình dòng máu ăn uống quả cảm, từ đó kết nối những trái tim. Đường chúng ta đi có thể đã nối dài từ Nam Định ra Hải Phòng, chúng ta không quản ngại gian nan để tìm ra miếng ăn. Trên con đường đó, mỗi chúng ta đều tìm ra cho mình sự tinh tế của đồng tiền. Mỗi người có một khoảng nặng riêng. Chúng ta tự cảm nhận, tự đón nhận những khoảnh khắc bất tận của cuộc sống. Chúng ta tạo ra mối lien kết hoàn hảo của một tập đoàn đầy tiềm năng về Ẩm thực. Cuối cùng, trong bối cảnh giặc dữ còn nhiều, xin nêu cao khẩu hiệu: “Thà hi sinh tất cả chứ không bỏ sót miếng ăn”.

Dành tặng các thành viên Hội Ẩm thực.