gravatar

Bánh mì và hoa hồng

05 tháng 3 2011

Nhân ngày Quốc tế phụ nữ 8/3 chúc người phụ nữ đạt được sự bình đẳng trong tiếp cận đào tạo, giáo dục, khoa học và công nghệ. Đó là lộ trình bền vững cho phụ nữ thế kỉ 21.

Ngày Quốc tế phụ nữ là thành quả đấu tranh lâu dài và lặng lẽ của hàng triệu phụ nữ trên thế giới. Trước đây do tư tưởng trọng nam khinh nữ, nên phận làm nữ chịu nhiều thiệt thòi nhất hàng thế kỷ. Lịch sử đấu tranh mới chỉ bắt đầu từ thời kỳ cuộc tranh đấu chống lại nam giới để chấm dứt chiến tranh giới tính.

Phụ nữ thân mến! Sau cuộc chiến dai dẳng đó hậu duệ các bạn nhận được gì? Đó là bánh mì và hoa hồng. Họ không chỉ muốn bánh mì mà cả hoa hồng. Cái thời đó khẩu hiệu “Bánh mì và hoa hồng” thường được nhắc đến trong ngày đó, thể hiện ước vọng của phụ nữ: “bánh mì” tượng trưng cho đảm bảo kinh tế gia đình, “hoa hồng” tượng trưng cho đời sống tốt đẹp hơn.

Nhưng nay sự tôn vinh phái đẹp đã có một bước tiến phải gọi là "quá độ". Phụ nữ thời nay không chỉ quá quan tâm trải chuốt hình thức bên ngoài mà còn lo cải biên những thứ thần thánh bên trong.

Trước là vấn đề thẩm mĩ, họ đang rơi vào tình trạng chán ghét thân thể của chính mình. Đối với họ, béo như là quỷ dữ còn gầy là tuyệt diệu, và khi chấp nhận những khái niệm ấy cơ chế cơ bản của sự ngon miệng không được phát triển đầy đủ và nó đã tác động đến những xúc cảm về ăn uống. Lợi dụng lựa chọn thực phẩm ăn kiêng để điều tiết trọng lượng cơ thể. Đây chính là nguyên nhân gây béo phì. Phụ nữ thời nay xem tứ đức là trang điểm. Họ dưỡng da bằng acid, tự nhuộm cho mình thứ tóc của động vật sịnh trưởng Sinanthropus pekinensis và mặc những bộ đồ quá gở gần giống Lady Gaga. Họ tô vẽ đủ thứ lên mặt rồi hỏi đàn ông: "Anh ơi gương mặt của em, xinh nhỉ?" Đấy là chưa kể sử dụng một số phụ tùng uốn éo và đứng trước gương 2h làm liệu pháp tinh thần trước khi ra đường.

Về vấn đề thần thánh bên trong. Phụ nữ thời nay họ tin vào thần dược, tin vào sự trẻ hóa kì diệ của khoa học kĩ thuật. Họ đến thẩm mĩ viện nhiều hơn công sở. Họ trở nên thích những mẫu đàn ông nữ tính nhưng cho rằng  làm vợ thời nay rất khó vì không đủ mấy đảm đang. "Chính vì sự bình đẳng thái quá của xã hội mà phụ nữ thời nay ngoại tình nhiều lắm". Phụ nữ thời nay muốn thông minh hơn đấng mày râu, dần muốn trở thành bác học và trụ cột của gia đình. Đôi khi cái trụ sẽ chống mãi rồi thành cái cọc không giữ nổi trâu. Phụ nữ thời nay nghiền forum, nghiền mạng xã hội, họ vào đó và bàn luận về những topic "chán chồng" hay  "chuyện rau cỏ và thiếu vải".

Đôi khi các bạn đã tự đánh mất đi bản sắc phi vật thể quí giá của các bạn. Nếu tổng kết theo Mr. G thì: "Con gái thời nay xấu hơn, ác hơn, ngốc hơn, và bon chen hơn".

Chính các bạn cũng không thể chối bỏ được sự thực đau lòng đó. Nguyên nhân chính ở đây là do các bạn quên đi thứ mình cần. Đó là bánh mì và hoa hồng. Bánh mì đạm bạc và hoa hồng đơn sơ  mới thực sự là lửa trong tim các bạn. Đừng lựa chọn một trong hai vì hạnh phúc cần cả hai. Khi tin vào điều đó sẽ cái lệ: "Mồng 8 tháng 3, tôi giặt hộ bà cái áo của tôi" sẽ không còn nữa. Bù lại các bạn nhận được rất nhiều. "Tận cùng thế giới là nhà, trong nhà luôn có bánh mì và hoa".
Xin gửi tặng các bạn bài thơ "Bánh mì và hoa hồng" để các bạn nhớ thứ mà mình cần.

BÁNH MÌ VÀ HOA HỒNG
(James Oppenheim
Bản dịch bài hát của ngày Quốc tế phụ nữ)

Nay chúng ta đi, giữa một ngày tươi đẹp
Triệu triệu căn bếp tối tăm, ngàn ngàn công trường xám xịt
Bỗng sáng rực dưới ánh mặt trời hé lộ
Hỡi mọi người hãy nghe chúng tôi hát: bánh mì và hoa, những đóa hoa hồng

Nay chúng ta đi, cũng đấu tranh vì nam giới
Mẹ của họ là chúng ta và chúng ta làm mẹ họ
(Vì họ không thể tự do khi chúng ta còn làm nô lệ)
Cuộc sống sẽ chẳng còn nhọc nhằn từ lúc sinh thành cho đến ngày nhắm mắt
Trái tim đói cũng như thân xác đói, hãy cho chúng tôi ăn và cho những hoa hồng

Nay chúng ta đi, hòa cùng lời ca,
Tiếng của vô số phụ nữ từ ngàn xưa kêu đòi lẻ sống
Tình yêu đơn sơ, chút cái hay, cái đẹp đơn thuần mà họ cần phải có
Vâng, chúng ta đòi bánh mì và đấu tranh cho những hoa hồng

Nay chúng ta đi, sẽ mang về những ngày tươi đẹp
Sự tiến bộ của chúng ta là tiến bộ của loài người
Không còn những khổ lao, những kẻ ngồi rồi, những nhọc nhằn hà khắc
Hãy sẻ chia chút vinh quang – bánh mì và nụ hồng tươi!