gravatar

Tâm tĩnh lặng

24 tháng 5 2011

Trong suốt cuộc đời, chúng ta hiếm khi có được những giây phút cô liêu, tịch mịch. Ngay cả những khi sống một mình, cuộc đời chúng ta cũng tràn ngập với quá nhiều nguồn tác động, quá nhiều kiến thức, quá nhiều kỷ niệm của những kinh nghiệm chúng ta đã trải qua, quá nhiều lo âu, đau khổ và mâu thuẫn khiến cho tâm trí chúng ta ngày càng trì trệ, ngày càng chai lì, hoạt động một cách tẻ nhạt, chán chường.
Có bao giờ chúng ta được sống đơn độc thanh thoát chăng? Hay chúng ta luôn luôn mang theo bên mình cả cái đống bùi nhùi của quá khứ?

Trước đây luôn nghĩ bình tâm là phải như thế này …


… nhưng sau khi được sống và được nếm cái "cô niêu, tịch mịch của trần đời" thì lại thấy khái niệm tâm tịnh khác nhiều so với tưởng tượng.
Người ta vẫn nói: Nhất tu thị, nhị tu sơn (tu giữa chợ đời mới là giỏi, tu ẩn nơi núi rừng thì còn non kém). Tuy nhiên lại có những bậc thích xa lánh chốn phồn hoa; Bạch Vân cư sĩ Nguyễn Bỉnh Khiêm ngâm rằng:

Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ,
Người khôn, người đến chốn lao xao


Mỗi người một niềm tin, một cách nhìn về đạo và đời; nhưng tựu chung lại vẫn là để tìm kiếm cái tĩnh lặng trong tâm hồn và suy nghĩ.
Sự vật sự việc nhìn qua lăng kính khác nhau cũng vì thế mà khác nhau. Đúng là chỉ có thể biết nhiều hay ít, khó có thể biết cho đủ được.

… Chúng ta đều thế cả. Suốt đời, chúng ta mang theo đủ loại linh tinh, không bỏ chúng lại phía sau. Chỉ khi nào chúng ta chú tâm vào một vấn đề, giải quyết ngay lập tức, trọn vẹn, không để dây dưa đến ngày sắp tới, đến phút giây sắp tới, khi đó chúng ta sẽ có thời gian thanh tịnh, cô tịch. Trong trường hợp đó thì dù chúng ta đang ở trong căn nhà đông người hoặc trên xe buýt, chúng ta vẫn đang sống trong sự tịch mịch, trống vắng. Tâm trí trong trạng thái trống vắng đó là tâm trong sáng, hồn nhiên.


Khúc vĩ thanh, miền đất phải đến để thấy mình đổi thay.


Ảnh được cung cấp bởi Ngô Mỹ Hạnh