Căn bậc 2 của 3
Anh vẫn ngồi đây, cố góp nhặt hết từng kỷ niệm của đôi mình. Thời gian trôi đi nhanh lắm!…Ai cũng bảo thế…Ai cũng biết thế…Anh cũng vậy nhưng…không nhanh để có thể xóa nhòa gương mặt em…nụ cười thiên thần…những kỷ niệm…những chiều sánh đôi trên đường với xe đạp…với mồ hôi…và cùng môi cười hạnh phúc bên nhau.
Bây giờ anh “ghét” nụ cười của em lắm em biết không? Lúc nào nó cũng lấy đi của anh những giọt nước mắt và mang đến cho anh những nuối tiếc vô bờ bến…
Ngày ấy anh đã muốn nói với em rằng “Em biết căn bậc 2 của 3 chứ? Cái dãy số xấu xí ấy…dài vô tận…không có kết thúc. Nó là cuộc đời của anh. Khi anh gặp em, anh đã biết em sẽ là một căn bậc 2 của 3 nữa. Anh đã hi vọng và vui mừng lắm em biết không? Sẽ là như thế nào nhỉ nếu chúng đứng cạnh nhau? Nó sẽ là một con số 3 hoàn chỉnh, tròn trịa và đẹp đẽ đúng không em?”. Nhưng anh đã không làm được điều ấy để rồi bây giờ…có nuối tiếc thì chuyện cũng đã muộn màng rồi.
Tại sao anh không là con số 4, số 9, số…thì khi mất em anh biết mình sẽ mất đi một nửa của mình nhưng anh vẫn còn cơ hội để…
Giờ đây anh biết tìm một căn bậc 2 của 3 nữa ở đâu trong cuộc đời này khi mà em đã ở một phương trời xa lạ nào đó…
Để thực hiện 1 lời hứa thật là khó, đặc biệt là trong tình yêu và khi lời hứa đó không thực hiện được thì bao nhiêu ước mơ, hi vọng sẽ không còn nữa. Có chăng chỉ là những giọt nước mắt tiếc nuối về một tình yêu, một tình yêu mà mình đã tự đánh mất…


