Đ.m - đi mưa
12h trưa.
Nắng gắt đến 40 độ. Nắng cháy da cháy thị khiến người ta quay quắt như con heo vàng trên giọt mồ hôi. Tôi đang trên con đường Trường Chinh vạn dặm thì bị chặn lại bởi đèn đỏ. 58 giây, đồng hồ đếm ngược. Đường đông chật kín người, tiếng xe cộ phì phò như đổ thêm dầu vào lửa.
Bỗng từ đâu một chiếc xe lao lên cán vạch kẻ đường. Tôi quay sang nhìn.
Chao ôi! Đó là một cô gái với đôi mắt long lanh và gương mặt bầu bĩnh, đáng yêu. Làn da cũng khá trắng trẻo, mịn màng và chẳng gợn chút lăn tăn. Vẻ đẹp thánh thiện có thể khiến bất kì gã đàn ông nào siêu vẹo.
Em cũng quay sang nhìn tôi. Hai đứa nhìn nhau cười. Nụ cười của em như mang đến những màu sắc đầy tươi mới nhưng ẩn chứa sự bí ẩn chết người. Em như cơn mưa bình minh, xóa tan đi cái sự gay gắt trong tâm hồn tôi và có lẽ tôi luôn muốn quay lại để ướt thêm một lần.
Hai đứa cùng nhìn nhau say đắm, quên đi tất cả mọi sự xung quanh. Em cười với tôi, tôi cũng khẽ mỉm cười như kiểu trả tag trên Facebook. Rồi em khẽ đưa mắt lên đèn giao thông. Rồi em lại quay sang tôi: "Đ.M! Nắng bỏ bố đi mà còn đèn xanh với cả đèn đỏ".
Tôi chợt xao xuyến trong lòng...


