Vũng nước
Đêm hôm qua ct cùng đoàn đi vi hành trên chặng cuối từ Rạp chiếu phim quốc gia về Phủ.
Mưa như trút nước.
Khi về đến "hồ tạm Thái Hà", xe bị chết máy.
Nói là "hồ tạm" vì mưa to quá làm ngập lụt đường.
Ở cái đất Hà Lội này, ấy là chuyện thường.
Trời mưa, đường lụt ấy thế mà các xe ôtô, xe máy vẫn cứ nối đuôi nhau lao vào biển nước rồi thi nhau mà chết máy.
Sóng cuộn trong lòng như "Rolling in the deep" làm người ngồi trong xe cũng thấy cái cảm giác bồng bềnh.
Xa xa, các đồng chí vệ sinh đường phố đang cố gắng đẩy xe rác thoát khỏi dòng lũ lớn.
Đám trẻ tin tin thì rú xe, dấn số, la ó sung sướng như đạp vịt hồ Tây.
Người và rác chung một dòng bất tận.
Vì xe chết máy nên tôi cũng phải xuống đẩy.
Sóng giật dữ quá làm tôi tuột mất cái tông bên phải.
Một người trong đoàn la lên: "Ct bị sóng cuốn mất tông!".
Ấy thế là đồng bào, đồng chí hai bên bờ, từ nhân viên Thế giới di động cho đến Viễn thông A thi nhau ào vào dòng nước tìm tông.
Khoảng 15 phút sau họ mò thấy được chiếc tông Germany của tôi.
Trong cái biển nước dữ dội ấy, thấy hiện lên tâm tình đầm ấm của đồng bào dành cho mình, tôi lấy đó làm sung sướng vô cùng.
Phải cố gắng lắm chúng tôi mới thoát ra được khỏi dòng lũ, vừa lúc xe nóng máy trở lại.
Qua Chùa bộc không bị lũ.
Nán lại nề đường, tôi thấy một bà cụ bé nhỏ đang gánh hàng rong.
Đêm ập về, những người phụ nữ bé nhỏ, áo quần đã sờn màu lại rời xóm trọ, với gánh hàng rong kĩu kịt trên vai. Nhìn theo những cái bóng liêu xiêu trong ánh đèn đường vàng vọt, bỗng chốc tôi nhớ đến bài hát "Gánh hàng rong" của nhạc sĩ Quốc Dũng với những ca từ khắc khoải mà đầy ý nghĩa:
"Trên con phố khuya có một người đang bán hàng rong.
Cơn mưa vẫn rơi tiếng rao buồn lạc lõng chơi vơi.
Còn đây bóng ai thân héo gầy oằn gánh trên vai.
Cho con bao ngày vui mẹ cay đắng xót xa ngậm ngùi…".

Thế mà rào một cái, mộ chiếc xe ca phóng như thiêu thân mang hẳn một vũng nước lớn ập lên cái thân hình nhỏ bé kia.
Chẳng quan tâm gì đến bà cụ, chiếc xe cứ vậy phóng như bay trong cơn mưa, cơn đau thấm đẫm.
Dường như bị giật mình mà bà cụ bị ngã.
Nhanh như cắt 2 đồng chí trong đoàn vội lao ra đỡ bà cụ dậy, 1 đồng chí khác nhặt gánh hàng lên hộ bà.
Bà cố khép chặt tà áo mỏng, cố làm ấm cơ thể hao gầy, ngồi trững lại một lúc, bà khẽ cảm ơn chúng tôi rồi lại kĩu kịt gánh hàng bước nhẹ rồi mất hút vào ánh đèn mờ ảo.
"Thân cò" nặng gánh hàng rong... Chắc bà mải về cho kịp bữa đàn con cũng nên.
Gặp ở đó, tôi chợt nhớ lại nhiều lần đi đường tôi cũng gặp những cảnh thế này. Những lúc ấy chỉ biết lắc đầu ngao ngán (và thầm cầu trời cho cái thằng ôn dịch tài xế có ngày té vào bãi rác).
Nhắn những ai có may mắn ngồi trên xe hơi: Xin đừng bao giờ làm điều này! Hãy chạy chậm hơn qua những vũng nước khi trời mưa. Những giọt nước bắn lên không chỉ làm những người kém may mắn bị ướt mà còn lạnh thêm trái tim và sự tủi thân của họ!


