Bàn về trung quân trong Thủy hử
Lương Sơn Bạc xưa quy tụ 108 vị anh hùng, mỗi người một số phận nhưng đều chung tư tưởng phá cường đạo phù bá tánh.
Tống Giang là thủ lĩnh của Lương Sơn dựng cờ 4 chữ: "Thế thiên hành đạo", nổi dậy chống triều đình nhà Tống.
Thái úy Cao Cầu đích thân cầm quân đi dẹp, bị quân Lương Sơn bắt sống. Tuy nhiên, do thủ lĩnh Tống Giang mang nặng tư tưởng trung quân ái quốc nên đã sai thả Cao Cầu và xin được về quy thuận triều đình.
Dù bị nhiều ý kiến phản đối (nhất là Võ Tòng, Lỗ Trí Thâm và Lý Quỳ), Tống Giang vẫn quyết ý dẫn các thủ hạ về quy hàng khi được triều đình chiêu an.
Xem đến đây nhiều người trách Tống Giang vì không chịu yên thân trên núi lại muốn về làm quan trong triều.
Tuy nhiên xét cho cùng Tống Giang là người tài, biết nhìn xa trông rộng. Thứ nhất, ông đang sống trong thời phong kiến mang nặng tính tự quốc, việc quy thuận triều đình giúp vua là việc nghĩa.
Thứ hai, chỉ có như vậy mới giúp anh hùng Lương Sơn không bị mang tiếng xấu là thảo khấu.
Sau khi về hàng triều đình, quân Lương Sơn được điều đi chống quân Phương Lạp. Cho tới khi hạ đội quân này và bắt sống thủ lĩnh của họ (Võ Tòng bắt được Phương Lạp), các anh hùng Lương Sơn Bạc bị tổn thất rất nhiều. Trong 108 người, 103 người tham dự cuộc chiến với Phương Lạp thì có 76 người bị tử trận hoặc không trở về triều nhận quan tước, 27 người trở về triều.
Phần đông các anh hùng Thủy hử, nhất là những người xuất thân chiến tướng, dường như chỉ biết chiến đấu, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng theo mệnh lệnh. Chính vì vậy, có thể nói họ dễ bị triều đình lợi dụn Đặc biệt sau khi quy hàng triều đình, họ chiến đấu miệt mài hết trận này đến trận khác, thắng trận và lập công không biết mệt mỏi như những cỗ máy và dường như cũng không đòi hỏi gì. Họ xả thân, chỉ biết tiến lên phía trước mà không biết rằng sau lưng mình, bọn gian thần Cao Cầu chỉ chờ họ giết xong giặc thì sẽ đâm lén họ.
Tư tưởng trung quân của Tống Giang đã giết chết chính anh em của ông.
Về kinh đô. Tống Giang được phong chức quan cai trị ở Sở Châu. Do bị gian thần hãm hại nên Tống Giang đã chết khi uống phải rượu vua ban có thuốc độc. Thực ra Tống Giang đã biết trong rượu có độc, nhưng vì rượu vua ban, không thể không uống, nên ông phải chết trong đắng nhục. Chi tiết này càng thể hiện rõ rằng Tống Giang là một kẻ ngu trung, "một mực theo triều đình".


