Thơ con tặng thầy
Thơ con không hay nhưng chắc đẹpKính tặng người thắp lí tưởng trong con
Những ngày qua con cứ mãi mơ màng
Cùng nỗi nhớ đong đầy người nhà giáo
Những kí ức trong con luôn tự hỏi
Biết bao giờ quay trở lại tri ân
Con từng đêm bút đèn này vẫn ghi
Đường đời kia đến khi nào đi hết
Nhưng với thầy thời gian là ác mộng
Đếm từng ngày đò chở người qua sông.
Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thầy với con là một vị anh hùng
Hô một tiếng khiến trăm người lạc mộng
Gang tay thầy đo từng hàng ngang dọc
Ánh mắt thầy tia từng đứa dép rê
Những tiết học lặng yên ngồi chăm chú
Bảng tuần hoàn con chẳng bao giờ quên
Con còn nhớ những buổi chiều lao động
Dù nắng hay mưa thầy đều có mặt
Lũ chúng con thấy thầy mà đến
Thì ngọn cỏ chúng con quyết không tha
Ôi! Con trẻ biết đâu lòng ngây dại
Thầy nghiêm trang tất cả vì đàn con!
Năm thứ hai cứ từ từ rồi đến
Con bây giờ bẽn lẽn cấp số nhân
Rồi thứ hai mỗi sáng sớm thênh thang
Thầy vẫn thế một tượng đài trước cổng
Nhưng tiếng thầy dần trở nên ấm áp
Ánh mắt thầy hiền từ con ước ao.
Cơn gió kia vô tình thổi ngang đầu
Chợt nhìn lên sao tóc thầy trắng xóa
Con chợt nhớ tới hàm lim hội tụ
Rồi tự nhủ thầy đã già rồi sao?
Con vẫn nhớ một ngày thầy lên lớp
Lời thầy giảng đầy lôi cuốn với con
Thầy bảo rằng trang giấy trắng mênh mông
Trái đất tròn nhỏ bé lắm con ơi!
Đó là ngày con mãi mãi chẳng quên
Anh hùng của con đứng trên bục giảng.
Lớp mười hai cuối cấp đến thật nhanh
Con loay hoay trong đường cong bậc bốn
Những đạo hàm rồi tích phân bừa bộn
Giải tích nào cho đến bước tương lai
Giờ chào cờ giọng thầy sao chợt nhấn
“Các con ráng năm nay hè cuối cấp”
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao
Lòng con khắc sâu lời thầy dạy dỗ
Đã trở thành lý tưởng trong tim con.
Mảnh thiên thể vô hồn trong vũ trụ
Trái đất treo bí ẩn trước con người.
Ngày chúng con xa trường vào đại học
Thầy vẫn đó chiến đấu cùng thời gian
Vẫn giương cao mãi ngọn cờ giáo dục
Làm xứng danh mái trường Giao Thủy A
Ai cũng truyền thầy là người ưu tú
Cùng tình yêu tinh khiết cho trẻ thơ.
Ngày hôm nay trời thu nắng nhẹ nhàng
Cây phượng già treo lá úa trên cao
Lớp ồn ào bỗng dưng thầm yên lặng
Chút nghẹn ngào bụi phấn vỡ lao xao
Mai thầy về sân trường cũ nằm đâu?
Hay nỗi nhớ nấp vùi theo cát bụi.
Nơi xa xôi con nghe tin thầy nghỉ
Như tiếng sét lạ lùng xô con ngã
Thầy về hưu hẳn là chuyện tự nhiên
Sao trong con mắt rưng rưng muốn khóc
Tiếc tuổi đời con chưa kịp lớn thêm
Như hạt thóc chưa nẩy từ cây lúa
Để bay ra vũ trụ đầy bao la
Nhìn hành tinh bé nhỏ tựa số không.
Còn hôm nay thầy đứng trước hành lang
Sau kính trắng đôi mắt thầy ướt đẫm
Con đò ngang nay không chở đạo nữa
Bởi người chèo đã mệt những đắng cay
Những viên phấn như mái chèo gãy đổ
Cũng quạnh hiu rơi vào góc lớp buồn.
Nhưng hôm nay không phải ngày kết thúc
Một trận đánh không phải thầy đơn độc
Mai thầy về mùa gọi nắng lên cao
Những hạt giống luôn nảy mầm cho thóc
Người đời sau sẽ theo thầy tiếp bước
Đưa con đò tới bến bờ vinh quang
Tinh thần thầy sẽ sống mãi trong con
Vì hạnh phúc chính là bài toán lớn
Mà chúng con phấn đấu suốt cuộc đời
Để tìm ra đáp số!
Thơ tặng nhà giáo ưu tú Nguyễn Văn Khoát
Hà Nội,
Đêm 9/11/2012
Con,
Ngô Doãn Dương khóa 2006 - 2009



