gravatar

Vì cuộc sống phải cười

03 tháng 1 2013

Hôm nay trời nói chung là lạnh, cả ngày chỉ co ro trong chăn ấm.
Nghĩ lại hôm mùng 2 đang trên đường về quê thì mấy đứa bạn gọi rủ qua nhà cô Đặng Quỳnh hỏi thăm.

Về thì cũng kịp lúc đấy. Nhưng về đến nhà bị mẹ ngăn cản lại vì cái tội này.

Ý là tôi sợ sang đến nơi mọi người lại phá ra cười trong cái hoàn cảnh éo le. Cũng có thể là kì thị.

Thấy nghĩ ngợi quá, nên viết mấy lời.
(mấy lời viết cho cô Quỳnh nhưng ai đọc cũng được).

Cuộc sống như trò chơi "xếp hình" vậy, và mỗi chúng ta mang một mảnh ghép hình dạng khác nhau để ghép nhặt cho cuộc sống của mình thêm phần trọn vẹn.

Mỗi người một số phận khác nhau, mỗi hoàn cảnh khác nhau. Có người thì hạnh phúc, có người thì hạnh phúc không trọn vẹn, có người thì đau khổ. Tổn thương, mất mát...tất cả chính là do số phận ban bày cho chúng ta như thế.

Nỗi đau mất người thân quả là đáng tiếc nhất.

Chắc lúc đọc cái này bạn cũng đã từng tự hỏi rằng: "Tại sao mình đang cuộn trong chăn ấm mà mẹ lại nằm lạnh lẽo ngoài kia?"

Những suy nghĩ đó tạm gọi là gặm nhấm sự đau khổ.

Có lẽ tôi chưa rơi vào hoàn cảnh như thế để hiểu hết vấn đề. Đại khái kiểu như bạn đã từng khóc hết nước mắt và tưởng chừng như không thể đứng dậy được. Chắc vậy!

Không! Tôi lại nghĩ khác.

Tôi cho rằng đó là thử thách và nó tôi luyện cho chúng ta.

Bởi vì:
Phải có những mất mát mới hiểu được giá trị của yêu thương
Phải đau khổ, mới hiểu được giá trị của hạnh phúc

Nó như một bài toán khó, ông Hà cho ta giải ở trên lớp vậy. Ta phải ngồi suy nghĩ, phải trải qua những cảm xúc: bực mình, cố gắng, nản chí, vứt bỏ, rồi tiếp tục cố gắng.....Và khi ta trải qua mỗi cảm xúc khác nhau, thì ta lại có một bài học khác nhau. Để rồi khi ta giải được bài toán khó đó, ta sẽ vui mừng biết bao (nhưng hơi bực vì ngẩng mặt lên thấy thằng ct đang giải nó trên bảng rồi). @@

Bởi vì dù nó chẳng là gì nhưng đó là cả cảm xúc mà ta bỏ ra, thì ta sẽ cảm thấy tự hào về chúng - Cũng như khi ta vấp phải một tổn thương nào đó trong cuộc đời.
(Hình như cái này trong kinh tế gọi là chi phí cơ hội thì phải).

Tôi cá là sau tai nạn này bạn thu lại cho mình nhiều điều.

Có điều, không ai cười trên nỗi đau này cả (mặc dù tôi vẫn cười).

Vậy nhiệm vụ của bạn là làm mọi người "thông cười".

Sau khi đọc bài viết này nhất định bạn phải cười.
Cười với cuộc sống của chính mình - Cười với nỗi đau của chính mình - Cười với sự yếu đuối của mình.
Mỉm cười để thấy rằng bạn vẫn đang tồn tại. Đang sống với những gì bạn đang có. Để thấy bạn đã từng sống như thế nào. Và đã từng bước đi như thế nào?

Tôi đã luôn nghĩ một cô con gái đứng tè vào máy biến áp thì sẽ luôn phởn, luôn là như thế.

Trong cái cuộc chinh chiến này bạn có đơn độc đâu. Nhưng có những người cần bạn cười (rất nhiều người).
Nhất là những người đã đi xa, họ cần hơi ấm của nụ cười. Không cần cười vô tư vì dần nó sẽ vô tư.

Vì cuộc sống phải cười.

Tôi cũng tin rằng khi bạn đang đọc cái này thì cô ta cũng đang cười. Không tin à? Đây này.

Cuối cùng xin được gửi lời chia buồn chân thành nhất đến gia đình.
Thân