Những điều GTA không dạy bạn

25 tháng 6 2013

Một ngày hè năm lớp 9, tôi ở xa nhà, ba tôi gọi tôi và hỏi:
- Bây giờ mẹ con đi nộp hồ sơ. Con đã chắc về quyết định của mình chưa?
Tôi nói rằng:
- Con chắc chắn rồi. Ba nói mẹ đi nộp hồ sơ vào Giao Thủy cho con.


Khi tôi nói thế không có nghĩa là tôi biết tất cả về Giao Thủy A (GTA). Tôi chỉ biết hồi nhỏ trường cấp ba ở vùng quê này được người ta nói đến đến đầu tiên, là trường GTA! Lúc học đến cơ sở tôi được ba kể rất nhiều về ngôi trường đó vì ông cũng là một cựu học sinh ở đó. Về rằng nó có bề dày lịch sử từ những năm 60, rằng nó có tính kỉ luật đứng đầu toàn quốc, rằng chất lượng học sinh rất tốt, rằng nó là nơi lí tưởng để đào tạo những con mọt sách...

Lúc đó tất cả chỉ là giấc mơ đối với tôi và vẫn thế cho đến trước khi tôi theo học ở đó. Kết quả học cơ sở của tôi không phải thật xuất sắc nhưng sau kì thi tôi đã đỗ vào đó.

Tôi không định kể về những gì tôi đã làm được ở đây nhưng là gần như thế. Bạn nào chán có thể dừng ở đây.

Cuộc sống không hề công bằng. Bạn phải làm quen và chấp nhận điều đó.
Đó là điều đầu tiên tôi cảm giác được khi vào học GTA. Bạn sẽ vướng vào thứ áp lực to lớn, đó là cạnh tranh. Những thứ ở quá khứ, những cái đó không quan trọng, bởi vì nhà trường không tính điểm dựa theo thành tích đã đạt được của bạn, nếu bạn ngừng tu dưỡng, bạn sẽ sụp đổ ở đây.
Áp lực ở đây đến từ chính những người bạn cùng lớp của bạn. Họ luôn cố gắng trở thành người đứng đầu và biến bạn trở thành kẻ thua cuộc.
Tôi nhớ trong những buổi họp phụ huynh hằng năm, nhà trường yêu cầu giáo viên chủ nhiệm các lớp nhận xét chi tiết về từng học sinh theo thứ tự điểm trung bình kì học và danh sách phải được viết trên bảng. Có thể bạn sẽ đặt câu hỏi: Tại sao phải xếp thứ tự đó? Bạn nghĩ có vấn đề sao? Ví dụ như nó rất giống với việc phân chia đẳng cấp trong xã hội, kẻ trên là chuyên gia, người dưới sẽ thành nô lệ, như thế là không tốt.

Không phải vậy. Không giáo viên nào tới từng nhà và báo cáo với phụ huynh học sinh về điểm rả con cái họ. Không ai thì thầm vào tai bạn rằng bạn đứng thứ 1 hay xếp cuối. Đó là 1 mối của áp lực, là liều thuốc cực hiệu quả mà nhà trường kê cho bạn để bạn hiểu ra mình là ai.

Cuối năm nhà trường cũng "tổ chức" chuyển lớp. Người học yếu sẽ bị đẩy xuống lớp dưới và nhường cơ hội cho những kẻ đủ tham vọng ngoi lên. Là người trong cuộc nên tôi hiểu rằng việc đó gây ra một áp lực khủng khiếp cho đại đa số học sinh.

"GTA đang dạy cho bạn rằng cuộc sống ngoài kia cũng thế, không loại bỏ chuyện thắng thua."

Kỉ luật...
Cuộc sống có thể dễ thở đối với bạn. Ít nhất là khi bạn ra khỏi đây.
Kỉ luật cũng là yếu tố thành công của GTA với người cầm trịch là thầy hiệu trưởng, sau là cô phụ trách và dưới nữa là các vệ tinh thanh niên kiểm tra.
Bạn phải biết cách sống cùng nó.
Kết quả học tập kém, không mang phù hiệu, xếp hàng không thẳng, trực nhật bẩn,.. và còn tỉ muội các kiểu sẽ làm bạn bị trừng phạt.
Ranh giới giữa cảnh cáo và kỉ luật là rất rất mong manh.
Tôi đã từng bị ngồi chất vấn ở bàn hiệu trưởng và tin tôi đi, cái cảm giác đó rất hãi.

Đôi khi, lòng tự trọng khác xa những điều bạn nghĩ
Đừng bao giờ cho rằng bạn bé nhỏ trong ngôi trường nay, đừng bao giờ nghĩ bạn đáng được yêu thương ở đây.
Giáo viên có thể nã đạn vào bạn không thương tiếc nếu như bạn sai trái.
Đôi khi bạn sẽ bị lời nói của giáo viên đục khoét tâm hồn và xa hơn bạn có thể chịu 1 cú lên gối từ ông thầy thể dục.
Tôi không nói đây là sự xúc phạm nhưng tôi cảm giác được rằng, giáo viên ở đây có 1 thứ lạnh lùng nhất định.
Lúc đó bạn chỉ còn biết "tiên trách kỉ, hậu trách nhân", và hãy học cách tự chịu trách nhiệm.

Bạn đừng vội nghĩ giáo viên của bạn nghiêm khắc...
Vì họ rất nghiêm khắc. Dù bạn là công chúa hay hoàng tử, bạn vẫn phải quét nhà.

Bạn cần biết mình mặc như thế nào khi ra khỏi nhà
Nhà trường quy định về trang phục khá ngặt nghèo. "Áo trắng sơ vin quần tối màu" trở thành câu thần chú bạn lẩm bẩm mỗi sáng đến trường. Hiệu trường sẽ ác cảm với bạn nếu bạn mặc một chiếc quần bò. Và nếu vận một chiếc jean thủng lỗ chỗ, thì bạn nên xác định đi.

Bạn phải bị nô lệ
Cái này không liên quan đến xếp thứ của bạn trong lớp.
Bạn sẽ luôn đứng tim với những tiếng quát tháo của thầy hiệu phó lao động.
Ở đây luôn có những hình thức lao động thử thách độ bền của bạn. Từ bưng bê, bốc vác đến đốt rác hay hái hoa quả.
Lao động là vinh quang và bạn phải bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt đó.

Hãy tập trung vào công việc
Hãy hiểu đơn giản rằng: học ra học và chơi ra chơi. GTA không có chỗ cho việc hành xử thiếu nghiêm túc và điều này giúp bạn có kinh nghiệm hơn khi trưởng thành - thứ kinh nghiệm còn quan trọng hơn sách vở.

Năm học không phải là 2 kì học
Nghỉ hè không phải đúng nghĩa của nó. Bạn vẫn có thời gian ăn chơi nhưng phải thêm vào từ "học" để khởi động cho cuộc đua ngay từ hè.

Tiêu chuẩn là Toán - Lí - Hóa
Với chương trình học, mỗi một học sinh tốt nghiệp ra trường đều phải đạt tiêu chuẩn tinh thông toán, lí, hóa. Nhà trường cho rằng đây là những bước đào tạo cơ bản cho một sinh viên đại học, nếu không biết linh hoạt sử dụng ba môn này thì khó lòng trở thành thế hệ kế tục trong xã hội tương lai.
Như thế thật thì hơi lối mòn, tôi chỉ nhắc các bạn rằng: "chương trình thuộc về nhà trường, còn kiến thức thuộc về các bạn".

Bạn bè không phải người thân trong gia đình bạn
Cha mẹ có thể suốt ngày la rầy, theo sát bạn cũng chỉ vì họ quan tâm lo lắng cho bạn. Nhưng bạn bè ở đây họ sẽ quan tâm tới bạn mà không cần lí do gì cả. Ở đây mỗi cá nhân đều khác, nhưng thật khó để bạn tìm lại những mối quan hệ bạn bè thân tình khi bạn ra khỏi đây. Bạn có thể buồn lòng khi người bạn đó đứng đầu lớp nhưng kẻ thân tình đó nhất định sẽ hỏi han tới nếu bạn bị điểm dưới trung bình.
Hãy quan tâm đến mọi người và mọi vật xung quanh bạn.

Bạn sẽ không quan tâm đến tình yêu
Sẽ không đúng với một số người nhưng đó là sự thực. Ở GTA, tình yêu học đường đôi lúc trở thành lập dị và bạn cũng sẽ chẳng có thời gian yêu đương. Có chăng đó nên là tình yêu dành cho sách vở.

Sự cống hiến của giáo viên
Thật mừng vì ngôi trường này có rất nhiều giáo viên giỏi. Đã có 4 thầy được danh hiệu nhà giáo ưu tú.
Các thầy cô luôn biết cách truyền cảm hứng cho học sinh, động viên học sinh.
Nếu đã từng trải qua, tôi tin chắc rằng thầy cô là người có ảnh hưởng đến 30% đến quyết định tương lai của bạn.

Những con người tài năng
Thời thế tạo anh hùng. Trong áp lực học hành luôn có những siêu anh hùng xuất hiện. Luôn có những học sinh có thành tích đáng nể mà bạn luôn mơ ước. Về sau này tôi mới phát hiện ra rằng. GTA không đào tạo những con mọt sách, họ chỉ đang cố làm cho học sinh của mình trở thành mọt sách.

Hãy có tham vọng nhưng đừng thất vọng
Phải công nhận một điều rằng, khi học ở đây tôi đã không ngừng mơ ước. Mặc dù biết cuộc sống ngoài kia phức tạp và có rất nhiều điều khó xử và tôi không thể có được hết những ước mơ. Nhưng GTA gieo vào tâm hồn học sinh những điều thật lí thú. Đôi lúc tôi tự nhủ rằng: "Lịch sử không tẻ nhạt và chán ngắt như cách dạy môn sử và hình thức trình bày của các cuốn lịch sử".
Bạn có thể gục ngã nhưng nó làm bạn đứng vững hơn nên đừng bao giờ thất vọng.

Hãy biết nói cảm ơn
Có thể bạn phủ nhận một điều rằng GTA quả là mái trường có sức hấp dẫn mê hồn với bao nhiêu người nhưng giấc mơ GTA đã từng có trong bạn giống như tôi và bạn nên cảm ơn vì điều đó. Mặc dù những học sinh trong trường đều nói ở đó có những "kỉ luật" khó nhá nhất thiên hạ, nhưng tôi nghĩ: "Cái hấp dẫn người ta nhất không phải những thầy cô mà là chính những học sinh, không phải cách đào tạo của trường học mà là không khí học ở đây. Mỗi chúng ta khác nhau. Cái chúng ta cần chính là những cái không giống nhau đó. Chúng ta không còn là sản phẩm máy móc của giáo dục. Trường GTA giúp chúng ta tự phát triển trở thành chính mình"

Hãy cảm ơn vì điều đó!